Tháng 12, 2016
Chủ nhật
Thứ Năm, ngày 06/06/2013 08:23 AM (GMT+7)

Bến tình tuổi 30 (P.2)

Cái suy nghĩ tự ti về một cô gái muộn chồng đã được cô gói ghém, bọc lót bằng cái vỏ tự tin phớt đời bên ngoài nay đã bị anh bóc trần

Thang máy dừng, Nhật Lệ bước chân vào, khẽ cúi đầu thể hiện ý chào người đối diện. Người đàn ông trong đó đáp lại bằng một nụ cười:

- Trái đất thật là tròn.

Cô ngẩng cao đầu, bắt gặp gương mặt người quen đã sắc sảo đáp lại:

- Vì thế mới phải gặp lại những kẻ không ra gì!

Thang máy dừng. Hai người lên cùng tầng. Cô làm bộ xin mời:

- Lady first!

Gương mặt anh thoáng tối lại nhưng cũng rất nhanh, anh nghiêng mình, điềm đạm nở một nụ cười:

- Thank you!

Họ rẽ về hai hướng khác nhau, trong đầu cô bắt đầu tò mò về người đàn ông đó. Cô tự hỏi: “Người đàn ông này đến đây làm gì? Tại sao lúc nào gặp anh ta, mình cũng đều cảm thấy mất bình tĩnh thế này?”. Mất bình tĩnh vì một người đàn ông, cô cảm thấy tâm trạng mình có chút bực bội.

Ngập đầu trong đống tài liệu cho đến giữa trưa, cô mới cảm thấy rảnh rang hơn một chút. Cô nheo mắt nhìn ra phía cửa sổ. Mặt trời như một quả cầu lửa rừng rực thiêu đốt toàn thành phố. Nếu không phải phòng có điều hòa và lắp kính chắn sáng thì chắc ở cái tầng 11 này, tất cả đồ đạc đã nóng chảy ra hết rồi! Cô nới lỏng cổ áo sơ mi, tựa mình vào thành ghế, trong đầu xoay vòng với câu hỏi trưa nay ăn gì? Nắng nóng thế này, mọi đồ ăn thức uống đều không còn hấp dẫn nữa.

Nhật Lệ lơ đãng nhìn quanh. Nhưng cái nhìn của cô không thể lơ đãng thêm một chút nào nữa...

- Anh ấy thật quá nam tính, chỉ động tác uống cà phê đã đủ hút hồn rồi.

Một cô gái thốt lên, cả nhóm xì xầm bàn tán. Nhật Lệ bị đám đông đó thu hút. Cô tò mò đánh mắt về phía trung tâm của sự chú ý. Cô ngỡ ngàng. Chính là người đàn ông đó! Anh ta lịch lãm trong bộ vest đen. Dáng người cao lớn, thâm trầm, huyền bí. Gương mặt góc cạnh, đường nét rõ ràng. Rất đàn ông.

Nhận thấy dấu hiệu của sự quan tâm đến từ “sát thủ mặt lạnh”, Trang Nhung - cô bạn đồng nghiệp thân thiết nháy mắt.

-    Sếp mới đó, mày biết chưa. Đẹp trai hơn trên ảnh. Tao thấy cực kỳ phù hợp với mày. Bọn tao tìm hiểu rồi, vẫn còn chưa vợ. Mày thử xem.

Cô thấy lồng ngực mình như bị vỡ tung. Chẳng phải lúc rò rỉ hình ảnh về sếp mới, dù không cảm thấy dễ chịu lắm nhưng cô vẫn công nhận anh ta đẹp trai đó sao? Tại sao lúc gặp mặt ở thang máy, cô lại không nhận ra là anh ta chứ? Trước nay trí nhớ của cô đều không tệ thế mà!

Nhật Lệ giả vờ nhún vai điệu bộ không quan tâm. Cô với tay lấy cốc nước lọc trên bàn, nhấp một ngụm. Cô hi vọng cốc nước mát sẽ dịu đi những suy nghĩ rối rắm trong đầu, những cảm xúc trong lồng ngực. Có lẽ những bực dọc khi trông thấy người đàn ông đó đã làm trí não cô bị rối loạn.

Điện thoại bàn đổ chuông. Sếp mới yêu cầu cô đem tài liệu đến phòng. Cái giọng nam trầm ấy vừa lạ vừa quen, thật đáng ghét. Đúng là oan gia ngõ hẹp! Cô khẽ hít một hơi dài, ôm tập tài liệu sải bước về phía trước.

-     Mời vào!

-    Đây là tập tài liệu sếp yêu cầu.

Cô đặt chồng tài liệu xuống bàn. Ánh nhìn không rơi vào người đàn ông trước mặt mà rơi vào khoảng mông lung ở phía sau anh ta.

-    Sếp còn yêu cầu gì thêm nữa không ạ?

Bản thân cô cũng không ngờ mình lại to gan thốt ra với cấp trên bằng giọng điệu như vậy. Nhưng trong lòng cô như có điều gì đó hờn dỗi cần được dỡ bỏ. Với người đàn ông này, cô không cảm thấy sợ, chỉ thấy bực bội. Bực vì anh ta đã làm cô phải gồng mình lên hành xử như một con ngốc. Một bà cô ba mươi đang hành xử như một cô ngốc hai mươi! Thật quá mất mặt.

Bến tình tuổi 30 (P.2) - 1

Cô cảm thấy mình thật ngốc nghếch khi hành xử với anh như vậy (Ảnh minh họa)

Người đàn ông đó dừng bút, ngẩng đầu lên nhìn cô. Cái nhìn của anh xoáy sâu vào mắt cô, khiến những luồng khí đang chạy trong người cô xô lại với nhau, đẩy lên họng, dồn dập, hoang mang.

-    Cô Nhật Lệ này, bình thường giọng cô lúc nào cũng lạnh lùng như thế à?

-    Nếu sếp không có việc gì cần nữa, tôi xin phép.

Cô xoay người bước thật nhanh ra phía cửa. Nếu bước không nhanh, rất có thể cô sẽ tức chết vì người đàn ông kia mất!

Chiếc giầy cao gót của cô gõ dồn dập từng nhịp trên sàn nhà. Hình ảnh người đàn ông kia cứ ngoan cố mắc lại trong đầu cô dù cô đã cố gắng xua đuổi. Cô không muốn bị để ý, cô không muốn gây ấn tượng, không muốn người ta cười mình hành xử như một con ngốc... nhưng cô đã trót làm thế mất rồi.

- Sếp mới mời phòng chúng ta đi ăn trưa đó. Tuyệt vời không? Đúng là mình có mắt nhìn người mà.

- Kiểu gì buổi họp chiều nay chúng ta chẳng phải có quà lại mặt. - Nhật Lệ thờ ơ dập tắt niềm vui sướng của cô bạn đồng nghiệp.

- Ừ thì sếp mới đương nhiên phải có quà rồi. Nhưng, tớ nghe nói sếp không thích khoa trương ồn ào. Nếu sếp là người như thế thì sáng nay đã rùm beng lên rồi chứ chẳng phải đợi giới thiệu vào chiều nay.

Nhật Lệ ừ hừ một tiếng trong cổ họng tỏ vẻ không muốn tranh cãi thêm về vấn đề này. Cô bạn liếc nhìn Nhật Lệ đầy nghi hoặc:

- Cậu hình như không có cảm tình với sếp?

- Không, tớ bình thường, chỉ là thay đổi một chút nên tớ cảm thấy chưa quen thôi. Tớ mệt, mọi người cứ đi ăn đi nhé.

Nhật Lệ ngả người lên chiếc ghế xoay, nhắm mắt lại. Cô cần một chút yên bình dẫu lý do chỉ là giả tạo.

- Ừ, vậy bọn tớ đi. Đừng hối hận nhá cô nương.

Khi căn phòng chỉ còn lại mỗi mình, Nhật Lệ mới mở mắt. Có lẽ phụ nữ ba mươi chưa chồng khó tính và khó hiểu thật. Đến bản thân cô cũng chẳng hiểu nổi mình muốn gì.

Dạ dày quặn lại vì đói. Cô nhấc điện thoại gọi một suất cơm hộp cho mình. Có thể cố lắm cô mới nuốt được những thứ khô khốc ấy vào miệng trong một ngày nắng nóng thế này. Nhưng điều đó vẫn còn dễ chịu hơn là phải nhìn thấy gương mặt của anh ta. Lý trí của cô mách bảo rằng: Cô phải tránh ra anh ta ra. Anh ta là một người đàn ông nguy hiểm.

Nhưng trái tim cô thì lại không như thế. Nó cứ run rẩy khi đứng trước mặt anh và điều khiển ánh mắt cô tìm kiếm dáng hình anh. Càng gần anh, cô lại càng thấy anh là mẫu người đàn ông lý tưởng. Mọi công việc được anh giải quyết rất gọn gàng. Cách anh đối xử với nhân viên không thể chê trách được điểm nào – ngoại trừ cách mà anh vẫn thường đối xử với cô. Cô đã từng bao lần vỗ trán khi đang làm việc lại bất chợt nghĩ đến anh. Cô tự lẩm nhẩm mắng bản thân “Mình bị điên rồi” khi trái tim cứ lỗi nhịp nghĩ về anh. Nhưng rốt cuộc, cô vẫn không ngăn được ánh mắt mình kiếm tìm anh...

Nhật Lệ gục đầu xuống bàn làm việc. Những đêm trắng với kế hoạch, dự án mới khiến cô không còn được tỉnh táo. Thêm vào nữa là hình ảnh Đăng Huy cứ xoay vòng trong đầu cô khiến cô càng mỏi mệt. Cô nhận ra mình đã yêu anh – nhưng không có cách nào đến gần anh được. Cái suy nghĩ tự ti về một cô gái muộn chồng đã được cô gói ghém, bọc lót bằng cái vỏ tự tin phớt đời bên ngoài nay đã bị anh bóc trần. Với anh, một bà cô ba mươi đã chằng chịt những vết sẹo trong tim như cô hoàn toàn không xứng đáng. Và chẳng phải trong lần gặp gỡ trước, anh cũng đã thể hiện là không thích cô đó rồi sao? Cô bị dày vò trong những thổn thức về anh mà không biết ngỏ cùng ai. Cô đã ngàn vạn lần mắng mình ngu ngốc khi ba mươi tuổi lại bắt đầu yêu đơn phương. Nhưng cảm xúc của trái tim, cô chỉ có thể trốn tránh nó bằng hành động bên ngoài, chứ không thể điều chỉnh nó.

Có những đêm nằm mơ cô gọi tên anh, để rồi giật mình tỉnh giấc giữa đêm dài trống rỗng, một mình gặm nhấm những vết thương lòng cũ kỹ. Người ta nói cô kén cá chọn canh. Phải, cô kén cá chọn canh thật. Cô không thể yêu được những người đàn ông nhiều tiền nhưng tình cảm lại nông cạn. Cô cũng không thể yêu được những anh chàng yêu thương điên cuồng nhưng ngoài yêu ra lại chẳng làm được gì. Những cuộc mai mối không kết quả làm cô thấy chán nản. Có những lúc cô định buông xuôi, nhắm mắt đưa chân kết hôn với một người đàn ông nào đó. Nhưng rồi cuối cùng, cô cũng nhận thấy rằng, đó là điều độc ác. Độc ác với người đàn ông đó, độc ác với chính cô. Và rồi cô lại tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm của riêng mình. Cô cứ kiếm hoài một người đàn ông hòa hợp với cô - dù là một chút. Cô không cần cảm giác yêu đương cuồng nhiệt. Bây giờ, cô chỉ cần một chút cảm tình đủ để có thể chung sống với nhau.

Vậy mà khi trái tim cô mở ra, thì xúc cảm chỉ lại từ riêng một phía.

(Còn nữa)

Bến tình tuổi 30 (P.1)

Thật tình chờ khi chàng trai được người thân mai mối cho Nhật Lệ lại là sếp mới của cô. Và dường như, sau những lần tiếp xúc với Đăng Huy, cô đã không thể bình tĩnh để kiềm chế những cảm xúc hỗn độn trong lòng mình? Còn Đăng Huy thì sao? Liệu anh có cảm tình với cô nhân viên lạnh lùng, bất cần đó không? Hai người sẽ phải đối diện với nhau như thế nào trong công việc? Mời các bạn hãy đón đọc phần tiếp theo "Bến tình tuổi 30" trên chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống vào lúc 10h00 ngày 7/6/2013.

Trịnh Trần

Tin đọc nhiều

Nữ ca sĩ xinh đẹp xứ Đài bỏ nghề sau ca phẫu thuật vì căn bệnh ung thư Ca sĩ Mia của nhóm nhạc WGS hiện đang nỗ lực điều trị sau...
Khảo giá vải may áo dài đón Tết cho chị em Hà thành Giá vải may áo dài năm nay không tăng nhiều so với năm...
Đàn ông phải thế: Vừa thay Trấn Thành, Đại Nghĩa bị Việt Hương "xỉa xói" Đại Nghĩa xuất bất ngờ thay cho Trấn Thành trở thành người...
Tiết lộ về giải thưởng điện ảnh Hàn Quốc mà Lý Hải, Midu giành được Khá nhiều người băn khoăn về giải thưởng mà Lý Hải, Midu...