Tháng 12, 2016
Thứ tư
Thứ Bảy, ngày 01/06/2013 23:36 PM (GMT+7)

Mẹ yêu

Ở phương trời xa con nguyện cầu cho mẹ sống bình an, mẹ đừng lo cho anh em con.

Sài Gòn khi màn đêm buông xuống, không gian tĩnh lặng, từng con hẻm, từng góc phố cũng dần chìm vào trong giấc ngủ thì lúc đó con mới đi làm mẹ à. Cảnh Sài Gòn về đêm khuya thật đẹp và cũng thật buồn…Nhưng chính cái yên tĩnh của Sài Gòn về đêm đã vô tình gieo cho con một nỗi nhớ, nỗi buồn của con người xa xứ. Bất chợt tâm trí con lại tìm về bên mái ấm gia đình, bên vòng tay của ấp ám của mẹ và con muốn viết đôi dòng gửi mẹ yêu của con. Mặc dù con biết mẹ chẳng bao giờ đọc được những dòng tâm sự này của con, tình thương của mẹ dành cho con không bao giờ tả hết mẹ à. Con nhớ mẹ nhiều lắm…

Mẹ nghèo gom gánh ra rơm
Nuôi con ăn học để thơm tiếng đời.

Cứ theo cái cảm giác ấy mà con ở phương trời xa luôn hướng vọng về quê nhà, để lòng con trào dâng những cảm xúc của một người con xa xứ lâu ngày không được về quê, không được nhìn thấy bóng dáng mẹ hiền. Mẹ yêu của con, năm nay con đã gần 24 tuổi đầu rồi mà chưa giúp được gì cho mẹ hết, mẹ đã đi qua được hơn một nữa đời người rồi phải không mẹ? Suốt đời mẹ đã một nắng hai sương, sáng tối trên đồng ruộng nuôi đàn con nhỏ nên người. Gương mặt mẹ đã hằn những nét nhăn vì thời gian cùng bao nỗi vất vả của cuộc sống đời thường, đôi vai bé nhỏ của mẹ là đôi vai vững chắc che chở cho chúng con. Mẹ của con lúc nào cũng tất bật với công việc, luôn luôn tỏ ra mình là người khỏe mạnh. Cả đời mẹ không lúc nào nghĩ đến hạnh phúc của riêng mình, tất cả hạnh phúc đời mẹ đều dành cho chúng con và cho gia đình bé nhỏ này, mẹ chỉ mong sao cho chúng con nên người. Mẹ không thể no khi con còn đói, mẹ không thể ngủ khi con còn thức, mẹ không thể an lòng khi con dần bước cuộc đời đầy bất trắc, cho nên giữa cuộc sống phồn hoa xô đẩy có đôi lúc chạnh nhớ về mái nhà tranh xưa, lòng nghĩ đến bóng mẹ gầy, nuôi nấng đàn con thơ…

Mẹ à! Anh em chúng con giờ đã lớn khôn, đã rời vòng tay của mẹ, nhưng chúng con vẫn là con của mẹ. Chị Hai đã có gia đình riêng và còn con và anh trai cũng đang trong cuộc hành trình đi tìm kiếm tương cho riêng mình, đang tìm cách cho mình một con đường đi riêng. Ngày con nhận giấy báo nhập học trên tay, mẹ vui mừng không xiết và mẹ đã khóc, hai mẹ con ngồi nhìn nhau, mẹ khóc vui mừng và cũng từ đó đôi vai gầy của mẹ lại thêm một gánh nặng nữa… Con thật là một đứa con vô dụng, lại làm mẹ thêm khổ nhọc, và thế bố và mẹ vui cho con nhưng phía trước là khó khăn chồng chất khó khăn đối với ba mẹ khi phải kiếm tiền cho con vào Sài Gòn ăn học…Mỗi đứa con là từng khúc ruột của mẹ, mẹ thương chúng con, mẹ hy sinh cho chúng con, con nhớ có những lần mẹ quên mình và luôn lo cho chúng con. Nói về nỗi hy sinh của mẹ dành cho con thì không gì tả hết, nhớ có những lúc cơn đau lại hành hạ thể xác mẹ, kể từ khi con vào Sài Gòn nhập học, bệnh của mẹ ngày càng trở nên nặng hơn vì mẹ phải kiếm tiền để nuôi con ăn học. Có đôi lúc con nghĩ rằng nếu mai đây mẹ không còn trên cuộc đời này thì con phải sống thế nào giữa cuộc đời đây mẹ, có những đêm con nằm mơ gặp ác mộng, mẹ phải xa con mãi mãi, giấc mơ quái ác làm mẹ con xa nhau lìa nhau, nhưng khi con tỉnh dậy con biết rằng mẹ vẫn đang còn ở bên con, con và mẹ vẫn đang vui vẻ…

 Mẹ yêu - 1

Tình thương của mẹ dành cho con không bao giờ tả hết mẹ à (Ảnh minh họa)

Con nhớ có lúc ngoại kể với con rằng, thời mẹ mang thai con ba phải đi làm xa không về kịp, mẹ phải vượt cạn một mình, không thuốc thang, không trạm xá… cái gì cũng không. Sinh ra con lại không hề khóc, phải một lúc sau con mới cất tiếng khóc chào đời. Giờ đây con lớn rồi, đôi lúc con nghĩ lại câu chuyện của ngoại kể mà nghiệm được một điều rằng, mẹ có biết tại sao khi đó con không khóc không? Khi đó con đang cảm nhận sự hy sinh của mẹ dành cho con, con đang nhìn mẹ của con, nhìn một người mẹ vĩ đại của đời con, sau đó con mới khóc cho sự đau khổ của mẹ. Giờ đây con lớn rồi, nhưng càng ngày con càng  cảm thấy xa mẹ nhiều hơn, con ít dành thời gian cho mẹ hơn và ít có thời gian nghĩ về mẹ hơn, con có lỗi với mẹ và con nhận thấy giữa con và mẹ đang dần có sự xa cách vô hình nào đó. Khi còn bé, con vui chơi cùng đám bạn ở quê, luôn có mẹ là người san sẻ những niềm vui nỗi buồn với con, nhưng giờ đây con thấy tình cảm đó ngày càng xa cách mẹ à.

Con mong thời gian hãy dừng lại để quay về với kí ức thời trẻ thơ để được mẹ yêu thương đùm bọc, được nghe những lời nói êm dịu của mẹ, được nghe những lời ru của mẹ, được ngủ trong vòng tay của mẹ. Nhưng mẹ à, con đang còn phải đi tìm cho con một tương lai, con đành phải xa mẹ. Mẹ đọc được những dòng suy nghĩ của con, ngày con gói hành lý xa quê, mẹ đã khóc, và con cũng khóc, tuy là con trai nhưng con hay khóc mẹ à. Những lúc nghĩ về mẹ con lại càng nhớ mẹ và con đã khóc, con biết rằng khóc như vậy chẳng làm gì được cho mẹ, nhưng con nghĩ rằng con khóc một phần để bớt nhớ mẹ, và con khóc cho mẹ, bởi vì con biết rằng dường như cái nghèo, cái khổ, những nỗi bất hạnh, những nỗi đau mà mẹ phải gánh chịu đã làm khô đi dòng nước mắt của mẹ.

Mẹ ơi… Đôi chân ngày xưa bôn ba khắp ruộng đồng, mẹ vất vả kiếm những đồng tiền ít ỏi để gửi vào Sài Gòn cho con ăn học nên người, mẹ luôn động viên con ăn học và hãy cố gắng vượt qua mọi hoàn cảnh khó khăn nhất, tuy vất vả nhưng mẹ không hề nghỉ ngơi, mẹ luôn làm việc vì chúng con, con luôn nghĩ rằng con chưa làm gì được cho mẹ hết mẹ à…Con nợ mẹ rất nhiều, nợ mẹ lời cảm ơn, nợ mẹ tình yêu thương, cả đời này con nợ mẹ.

Mẹ à! Giờ ở phương trời xa học tập con mới hiểu được một điều rằng, nhân loại có bao nhiêu người thì có bấy nhiêu bản tình ca về mẹ. Bởi vì không ngôn từ nào nói cho hết  lòng mẹ, mẹ là tất cả, mẹ đã biến con từ không thành có, từ có thành lớn khôn, từ những cơn đau xé ruột đến những giọt nước mắt mồ hôi của mẹ đều dành cho con hết, đường con đi đất trời con nhìn thấy, sóng biển con vượt qua đều là của mẹ, một miếng con ăn, một hơi thở, hạnh phúc con thừa hưởng, nhưng khổ đau con chịu đựng không có mẹ làm sao con chịu được, máu chảy trong người con do mẹ sẻ chia, không có gì lớn hơn mẹ nữa đâu…Mẹ à, con biết rằng những lời tâm sự này của con không được mẹ đọc và hiểu cho con nhưng đó là tất cả những gì chân thành nhất của con viết về mẹ của con và con biết viết cả đời cũng không đếm hết được tình cảm của mẹ dành cho con…Ở phương trời xa con nguyện cầu cho mẹ sống bình an, mẹ đừng lo cho anh em chúng con nhiều mẹ nhé, chúng con lớn rồi chúng con phải biết làm gì mẹ à, chúng con hứa với mẹ sẽ cố gắng học hành thật tốt để bù đắp những tình cảm và cả sự hy sinh của mẹ dành cho chúng con, chúng con cảm ơn mẹ. Con mong một ngày nào đó gần nhất để được về quê thăm mẹ, bởi vì đối với con một năm xa mẹ như thế là quá nhiều rồi, một năm mà tưởng như cả một thế kỷ mẹ nhỉ, mẹ tha thứ cho con mẹ nhé! Con nhớ mẹ nhiều  lắm mẹ ạ… Một ngày nào đó con sẽ về với mẹ.

trancongtrinh1951991@gmail.com

Tin đọc nhiều

Sing My Song: Cựu thí sinh Giọng hát Việt nhí khiến 4 giám khảo "tranh cướp" kịch liệt Thế Lân - Học trò cũ của Lam Trường tại Giọng hát Việt nhí...
Khảo giá vải may áo dài đón Tết cho chị em Hà thành Giá vải may áo dài năm nay không tăng nhiều so với năm...
5 lưu ý cần biết khi mặc áo dài gấm chơi Tết Áo dài gấm hiện nay được yêu thích với những thiết kế cách...
Hành trình vượt biến cố cuộc sống và quay trở lại showbiz của Quang Vinh Đột ngột "lặn mất tăm" khỏi showbiz Việt suốt một thời gian...