Tháng 01, 2018
Thứ hai
Thứ Năm, ngày 14/12/2017 00:44 AM (GMT+7)

Phương pháp gây nhiễu chiến thuật của không quân Mỹ

Khi máy bay ném bom B-52 bay đến khu vực gây nhiễu, trên màn hình radar hình thành các sọc tín hiệu nhiễu dày đặc, gây khó khăn cho việc tìm kiếm, phát hiện mục tiêu và xác định tình huống không tập.

Xem thêm các kỳ:

Cách đây 45 năm, những trận không chiến khốc liệt giữa không lực Hoa Kỳ và Không quân Nhân dân Việt Nam đã diễn ra trên bầu trời Hà Nội. Trong khi người Mỹ hy vọng với việc dùng B-52 rải thảm bom các thành phố miền Bắc, sẽ khiến Việt Nam Dân chủ Cộng hòa phải ngồi vào bàn đàm phán với tư cách là bên yếu thế thì những người con đất Việt lại chứng minh một điều: Không kẻ thù nào có thể khuất phục được dân tộc Việt Nam. Trận Điện Biên Phủ trên không năm 1972 đã đi vào biên niên sử những chiến thắng vẻ vang của dân tộc ta, quân đội ta và được bạn bè quốc tế vô cùng ngưỡng mộ. Nhân dịp này, Tạp chí Khám phá xin giới thiệu loạt bài của các nhà nghiên cứu lịch sử quân đội Liên Xô trước đây, với tựa đề: “Tổng kết các hoạt động tác chiến Lực lượng Phòng Không - Không quân Việt Nam năm 1972, Nhà xuất bản Quân đội Xô Viết, Tác giả: Thiếu tướng pháo binh Hyupenena A.I. 

Phương pháp gây nhiễu chiến thuật của không quân Mỹ - 1

Máy bay ném bom B-52.

Gây nhiễu thụ động trong các trường hợp không kích ồ ạt bằng máy bay chiến lược được thực hiện bởi chính các máy bay ném bom B-52 hoặc các cụm máy bay chiến thuật của Không quân hoặc Không quân Hải quân. Rải nhiễu thụ động lưỡng cực được tiến hành bởi các tốp máy bay trinh sát hỏa lực chiến thuật trong khoảng từ 10 - 15 phút trước khi máy bay ném bom chiến lược B-52 tiếp cận mục tiêu.

Khu vực triển khai gây nhiễu thụ động được lựa chọn theo hướng tiếp cận mục tiêu của máy bay ném bom, thời gian dự kiến các máy bay ném bom sẽ bay vào vùng hỏa lực của tên lửa hoặc pháo phòng không và độ cao gây nhiễu phụ thuộc vào độ cao quỹ đạo bay của máy bay B-52.

Thông thường, các tốp máy bay F-4D và F-4E sẽ gây nhiễu ở khoảng cách từ 40 - 50 km đến mục tiêu không kích dọc theo đường bay của máy bay ném bom và gây nhiễu dày đặc ở khu vực mục tiêu. Một phi đội từ 4 - 8 máy bay sẽ tạo một hành lang nhiễu dày đặc khoảng 30 km và có chiều rộng từ 4 - 6 km.

Các máy bay gây nhiễu bay theo tốp 4 chiếc, 2 tốp bay 8 chiếc dàn hàng ngang với khoảng cách từ 600 - 800 m ở độ cao 6 - 7 km. Thời gian phóng các thùng nhiễu giãn cách từ 3 - 5 giây. Khi rơi khỏi máy bay, phút chốc các thùng nhiễu sẽ bị kích nổ tự động, các bó nhiễu được tung dày đặc trong không gian.

Phương pháp gây nhiễu chiến thuật của không quân Mỹ - 2

Sơ đồ gây nhiễu thụ động cho B-52.

Trong khoảng từ 4 - 5 giây, các bó nhiễu thụ động dưới tác dụng của các dòng không khí, tạo ra trên màn hình các loại radar tín hiệu tương tự như tín hiệu bắt được từ mục tiêu. Khi máy bay ném bom B-52 bay đến khu vực gây nhiễu, trên màn hình radar hình thành các sọc tín hiệu nhiễu dày đặc, gây khó khăn cho việc tìm kiếm, phát hiện mục tiêu và xác định tình huống không tập.

Để tăng cường khả năng chế áp điện tử, Không quân Mỹ đã thành lập các đơn vị không chiến với radar, mỗi phi đội không kích radar được biên chế từ 4 - 6 máy bay chiến thuật hoặc không quân hải quân (F-105G và F-105D, có thể là F-4C, А-4, А-6А, А-7Е và F-8).

Tập kích các đài radar được thực hiện bằng các tên lửa điều khiển tự dẫn bằng sóng radar tên lửa như AGM-45 "Shrike" và AGM-78 "Standard ARM". Các loại tên lửa chống radar được sử dụng để chống radar điều khiển hỏa lực của tên lửa S-75M Dvina, radar điều khiển hỏa lực SON-9 và các đài radar trinh sát P-35, PRB-11.

Phương thức tác chiến tấn công các đài radar tên lửa như sau. Các máy bay mang tên lửa chống radar bay ở khoảng cách từ 15 đến 20 km cách khu vực tấn công của B-52 trên độ cao trung bình, các phi công có nhiệm vụ công kích radar đều là những phi công lão luyện trong điều khiển tên lửa chống radar và có kỹ năng cơ động tránh tên lửa tốt.

Phương pháp gây nhiễu chiến thuật của không quân Mỹ - 3

Tên lửa chống radar Shrike được bắn đi từ máy bay F-4E Phantom II.

Khi khí tài trinh sát phát hiện có chiếu xạ radar, thông tin đường truyền tải vào đầu dẫn tên lửa, tên lửa được phóng chậm nhất là sau 10 - 15 giây khi bắt được tín hiệu khóa sóng radar của đài phát. Các máy bay chống radar chỉ có thể phóng tên lửa ở chế độ bay ổn định trên mặt phẳng ngang, độ cao bay là 2 - 4 km. Các trạng thái phóng tên lửa khác không được áp dụng.

Tên lửa Shrike được phóng từ khoảng cách tính đến đài radar là từ 15 - 35 km với mục đích sao cho các trắc thủ tên lửa phòng không khó phát hiện được tên lửa Shrike tấn công.

Tên lửa Shrike giai đoạn này không có hiệu quả tác chiến cao khi nhiều đài phát xung radar cùng hoạt động trong bán cầu đầu thu phía trước của tên lửa, đồng thời hoàn toàn mất phương hướng khi tin hiệu radars bị ngắt, chính vì vậy, hiệu quả tác chiến của Shrike không cao, trong suốt chiến dịch Linebacker II chỉ có 1 đài radar điều khiển tên lửa và hai radar đo độ cao PRV-11 bị đánh trúng. 

Khám phá
Xem thêm các kỳ:

Tin đọc nhiều

Đánh lớn có chắc thắng lớn? Trong các cuộc họp của Bộ Chính trị, Tổng bí thư Lê Duẩn...
Chiến lược “vừa đánh vừa đàm” của Miền Bắc Trong cuộc gặp, Tướng Võ Nguyên Giáp bày tỏ sự ủng hộ của...
Cần có thắng lợi quyết định cho Chiến dịch Đông - Xuân 1967-1968 Nghị quyết 13 cũng chỉ rõ rằng, lãnh đạo Đảng đã quyết định...
Nước Nga Xô viết và Chính sách kinh tế mới Tư tưởng chỉ đạo cơ bản của Lê-nin trong việc thành lập Liên...