Tháng 02, 2017
Thứ sáu
Thứ Tư, ngày 12/02/2014 10:10 AM (GMT+7)

Con không theo mẹ, buồn đứt ruột

Đúng là nuôi con có trăm, nghìn cái khó!

Tôi lấy chồng gần nhà (cách có 5km). Lúc mới cưới, cô dì chú bác nào gặp tôi cũng vỗ vai xuýt xoa ‘mày là sướng nhất rồi. Lấy chồng gần nhà lại bằng tuổi cứ nằm duỗi mà ăn”. Những lúc ấy, tôi vui như mở cờ trong bụng, chắc mẩn: “Có lẽ do tôi tu 7 kiếp”.

Chồng chiều tôi, mẹ chồng chiều tôi, cuộc đời người phụ nữ thế là sung sướng? Đúng! 2 năm đầu mới lấy anh, tôi thấy cuộc sống toàn màu hồng. Đến năm thứ 3, lúc tôi bầu bí thì thôi rồi! Mẹ chồng tôi quan tâm, động viên và nâng tôi như nâng trứng. Chỉ cần tôi đi vội, chạy nhẹ một chút là bà liếc xéo nhắc nhở ngay, rằng ‘bầu bí không giữ cho mình cũng phải giữ cho con”…

Vì ngôi thai cao nên tôi phải sinh mổ. 2 ngày đầu chưa có sữa, tôi đành cho con ti sữa ngoài. Đến khi có sữa thì cũng ít. Nói ra thì buồn nhưng con tôi từ lúc lọt lòng dường như đã không muốn gần gũi mẹ?!

Con không theo mẹ, buồn đứt ruột - 1
Con tôi cả ngày bám riết lấy bà (Ảnh minh họa)

Lần đầu làm mẹ, thiếu kinh nghiệm, tay chân lóng ngóng nên tôi cho con bú rất ‘vụng’ – 10 lần cho bú thì 9 lần con khóc ngặt ngẽo, tím tái mặt mày còn 1 lần thì chê ti. Chỉ cần thấy bé khóc là ngay lập tức tôi phải ‘tự nguyện trên tinh thần ép buộc’ giao cháu cho bà nội dỗ dành. Những lúc như thế, tôi tủi thân đến đau dạ dày.

Cũng chẳng hiểu do cơ địa, khả năng hấp thu dinh dưỡng của tôi thế nào mà bao nhiêu chân giò, móng chó… tôi ăn đều đắp hết vào lớp mỡ trên người chứ không tiết ra sữa là bao. Trong khi cân nặng của tôi tăng vù vù thì con tôi ốm nheo ốm nhách. Tháng đầu sau sinh, mẹ tăng 4 kg, con tăng 5 lạng. Đến tháng thứ 2, con bị tiêu chảy mất 3 ngày, không tăng lạng nào. Xót cháu, mẹ chồng tôi nhiếc móc ‘cơm đổ lỗ chuột’. Nghe mà ứa nước mắt! Tháng thứ 3, thấy cháu chỉ tăng có 4 lạng, bà quyết định cho bú sữa ngoài. Bà đặt đồng hồ cứ 2-3h lại pha sữa cho cháu ăn 1 lần, vì vậy, số lần cho con bú của tôi cũng giảm (bé ti sữa ngoài lắt nhắt lúc nào cũng lưng lưng bụng nên khi tôi cho bú, bé chỉ chòm chọp mấy cái rồi nhè ti). Sau ‘cuộc cải cách ăn uống’, con tôi tăng hẳn 1.2kg trong tháng thứ 3.

Ít cho con bú lại thêm phần căng thẳng, tôi dần mất sữa nên tháng thứ 4 bé ăn sữa ngoài hoàn toàn và bắt đầu bà tập cho ăn dặm.

Nhà chồng tôi có 4 anh em trai, tất cả đã lập gia đình nhưng các chị dâu tôi đều sinh con gái, duy chỉ có tôi sinh con trai. Bởi thế, bé nhà tôi chính là ‘cục vàng trời ban cho’- mẹ chồng tôi nói thế. Đi đâu thì thôi chứ ở nhà là bà ôm rịt lấy cháu cả ngày. Tôi, đến cơ hội chăm con cũng không có. Chơi, thay bỉm, sữa, ôm ngủ, ru ngủ… bà đều lo hết. Thậm chí từ tháng thứ 4, ban đêm, bà đã bế cháu ra ngủ cùng. Buồn phiền tôi kêu than với chồng: “Em như mang phận đẻ thuê vậy” nhưng anh chỉ cười hề hề rồi gạt đi.

Bây giờ con tôi 12 tháng, chẳng biết mẹ là ai, bế cũng không theo chỉ theo và bám bà. Cả ngày đi làm nhớ con, lúc về, chỉ thèm cảm giác được con lẫm chẫm bước ra vỗ tay mà sao khó quá. Tôi không hề có ác ý gì với mẹ chồng nhưng không thích con cứ bám riết bà nội quá và để tôi ‘nhàn hạ’ thế này. Cái sự 'nhàn hạ' tôi ghét cay ghét đắng!

Có đôi khi, thấy 2 bà cháu cười nói, trò chuyện rôm rả, tôi ghen tị chỉ muốn cắn lưỡi chết quách cho xong. Có chị em nào rơi vào hoàn cảnh như tôi không?!

Chia sẻ của độc giả gửi từ email: hanhnk...@...

Tin đọc nhiều

Bé trai 27 tháng tưởng bị bệnh da liễu đơn giản, không ngờ mắc bệnh hiếm gặp Sau nhiều lần đi khám da liễu không khỏi bệnh, cháu Hoàng...
Xem ngay những bức hình này để thấy ngủ sai tư thế ảnh hưởng sức khỏe thế nào Bạn hay bị đau lưng, mỏi gối, chuột rút dẫn tới mất ngủ. Vậy...
Đừng tưởng bệnh gut không nguy hiểm nhé! Ăn những thực phẩm này, bệnh gút của bạn sẽ ngày càng nghiêm...
Ước nguyện bất ngờ của chàng trai 27 tuổi nặng 21kg “Khi chết, tôi muốn hiến xác cho y học để thấy mình còn có...