Tháng 05, 2017
Thứ ba
Thứ Ba, ngày 04/02/2014 06:35 AM (GMT+7)

Robert Pires, chàng D’Artagnan lãng tử (Kỳ 2)

Robert Pires có nhiều “bí mật” ở Arsenal, đội tuyển Pháp và anh không ngần ngại phơi bày trước giới truyền thông.

Với những người đã từng "ăn bóng đá, ngủ bóng đá" vào khoảng thời gian mà việc xem bóng đá trên TV còn chưa dễ dàng như ngày nay, những cái tên như Ronaldo, Luis Figo, Zidane, Romario, Maradona, Klinsmann, Bergkamp… luôn mang lại những cảm xúc đặc biệt. Đấy là thời mà bóng đá chưa bị toàn cầu hóa, chưa nhuốm màu thương mại và mỗi cầu thủ đều mang một nét đặc trưng riêng không thể pha lẫn.

Từ 3/12, hàng tuần chúng tôi xin gửi đến bạn đọc loạt bài “Những huyền thoại không thể quên”, nơi những thần tượng ngày nào bộc bạch và ôn lại những kỷ niệm của một thời oanh liệt. Họ cũng trả lời trực tiếp những nghi vấn và những câu chuyện được thêu dệt về mình khi còn thi đấu, nhưng chưa từng có cơ hội thanh minh, hay giãi bày, thậm chí những “thâm cung bí sử” mà người hâm mộ quan tâm.

Kỳ 2: Pires: "Đến giờ tôi vẫn muốn giết chết Lehmann"

* Anh không bao giờ học tiếng Anh một cách chính quy, bài bản. Có phải vì ở Arsenal đã có sẵn nhiều đồng đội người Pháp không? Ở Arsenal thì ai là người nói tiếng Anh khó nghe nhất?

Ray Parlour. Anh ấy nói chuyện rất nhanh và tôi cứ phải nói: "Ray, bình tĩnh nào, nói chậm lại. Tôi chả nghe lấy được một chữ nữa". Tôi hối hận vì mình đã không chịu học tiếng Anh, nhưng đúng cũng vì một phần là Arsenal là một đội bóng Anh thiếu những cầu thủ người Anh.

Trong phòng thay quần áo, ngôn ngữ chủ yếu là tiếng Pháp, Tây Ban Nha, hoặc Bồ Đào Nha. Tôi có thể nói được một số từ tiếng Anh thông dụng như món ăn, còn giao tiếp thì chịu. Bây giờ tôi đã nhận ra sai lầm vì đã không chịu học.

Robert Pires, chàng D’Artagnan lãng tử (Kỳ 2) - 1

Bộ râu của Pires lấy cảm hứng từ Anelka

* Theo anh, điều gì khó khăn nhất ở Anh: thức ăn, thời tiết?

Không có gì cả. Sân bóng là thứ khó khăn nhất. Còn London thì tuyệt vời, đấy là thành phố đáng sống nhất thế giới. Tôi sống ở Hampstead và thời tiết quả là không thành vấn đề. Nếu muốn ăn ngon, tôi có thể chọn nhà hàng Italia, Pháp hay Nhật Bản.

* Anh là người gốc Latinh, mang 2 dòng máu Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha, nhưng vì sao lại có thể cư xử như một quý ông Pháp đúng nghĩa như vậy? Anh có phải tập không?

Tôi được nuôi nấng và trưởng thành ở Pháp. Đây là vấn đề thuộc về văn hóa, giáo dục. Tôi có huyết quản Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha, nhưng tôi đã trải qua cả tuổi thơ lẫn tuổi trẻ ở Pháp. Tôi cũng không muốn phân biệt mình là người nước nào, tôi là người... châu Âu.

* Bộ râu dê nổi tiếng của anh có phải là ý tưởng của Nicolas Anelaka không?

Vâng, chính là của anh ấy. Đấy là một trò đùa giữa chúng tôi trước trận chung kết Euro 2000 với Italia. Bọn tôi muốn làm cái gì đó quái đản một chút. Tôi chả nhớ Nico đã làm gì nhưng bản thân tôi thì để râu dê. Tôi trở lại Arsenal và được mọi người gọi là D’Artagnan. Tôi thích vô cùng bởi chúng tôi cũng gồm có 4 người: Wiltord, Titi [Henry], Patrick và tôi. Là 3 chàng Ngự Lâm và D’Artagnan rồi còn gì.

* Các CĐV Anh đã đặt ra khái niệm "ngã kiểu Pires" đấy anh biết không? Cú ngã của anh đã thành... thương hiệu như thế nào?

(Cười to). Tôi biết, tôi biết khái niệm ấy, nhưng ở Anh cầu thủ rất hay phạm lỗi. Tôi vẫn còn nhớ trận gặp Portsmouth trọng tài thổi một quả 11m cho chúng tôi. Tôi nói cách mấy người ta cũng không tin là mình đã bị phạm lỗi. Nhưng quyết định thổi 11m là của trọng tài cơ mà. Vả lại muốn cầu thủ đừng ngã thì đừng có... phạm lỗi. Tôi buộc phải phòng vệ cho mình chứ.

* Nếu cho lựa chọn anh có sẵn sàng đánh đổi thành tích bất bại của Arsenal để vô địch Champions League không?

Trận đấu thứ 50 (thất bại 0-2 trước Man United, đặt dấu chấm hết cho mạch 49 trận bất bại suốt từ đầu mùa 2002-2003) là một vụ ăn cắp táo tợn. Nhưng liệu có đổi để lấy Champions League hay không ư? Vâng, đổi ngay. Vì đấy là danh hiệu mà Arsenal còn thiếu. Mạch trận bất bại ấy đã đặt Arsenal dưới rất nhiều áp lực, nhưng chúng tôi tận hưởng thứ áp lực ấy.

* Anh, Ashley Cole và Thierry Henry đã có những pha phối hợp phi thường ở cánh trái. Đấy là do các anh luyện tập nhiều hay có sự thấu hiểu tự nhiên?

Chúng tôi tập với nhau hàng ngày nên mọi thứ gần như đạt cơ chế tự động. Tôi luôn cảm thấy hoàn hảo khi có cả 2 người đồng đội này trên sân.

* Trận cuối cùng của anh cho Arsenal là chung kết Champions League 2006. Anh sớm bị thay ra chỉ sau 12 phút do Jens Lehmann bị thẻ đỏ. Cảm giác thế nào?

Thật ra là 18 phút, tôi mãi mãi không bao giờ quên đêm ấy. Tôi biết Villarreal muốn có mình từ trước trận chung kết nhưng chưa vội vàng quyết định gì cả. Chỉ đến sau khi trận đấu này kết thúc thì tôi mới quyết rời đội. Tôi biết khi thủ môn bị thẻ đỏ thì bắt buộc phải có một người phải rời sân. Nhưng tôi không bao giờ nghĩ đó là tôi. Wenger đã giết tôi khi thay tôi ra. Bây giờ nghĩ lại, tôi vẫn còn muốn giết chết gã thủ môn người Đức ấy. Đấy là khoảnh khắc tồi tệ nhất trong sự nghiệp của tôi.

Robert Pires, chàng D’Artagnan lãng tử (Kỳ 2) - 2

Jens Lehmann khiến Pires mãi không quên

* Trong cuốn sách của mình, Ashley Cole tiết lộ cầu thủ đã ném chiếc pizza vào mặt Alex Ferguson sau trận đấu hồi 2004 là Cesc Fabregas. Anh có khẳng định điều này không?

Vâng, chính là cậu ấy. Sau trận đấu bao giờ cũng có đồ ăn trong phòng thay quần áo, nhưng tôi không biết là liệu Cesc có cố tình nhìn Ferguson mà ném không. Khi Ferguson đã bị ném rồi và ra khỏi phòng, chúng tôi đã cười một trận đã đời.

* Tôi nghe nói là anh chỉ mặc một số lượng rất ít quần lót trong sự nghiệp để lấy hên phải không?

Vâng, chính xác. Tôi đã mặc chúng cho đến khi ca chấn thương nặng đầu tiên xảy ra. Khi ấy tôi nói với mình: quần hên gì chứ, chỉ là tâm lý thôi.

* Vì sao anh lại quyết định từ giã sự nghiệp dưới thời Raymond Domenech, vì không... hợp tuổi?

Tôi không biết vì sao nữa. Domenech đơn giản là không gọi tôi. Ở Pháp người ta còn nói tôi có quan hệ bất chính với vợ ông ta. Rồi sau đó ông ta bảo việc không gọi tôi vì tôi mang cung Bọ cạp (Scorpio). Vậy lá quá rõ ràng: cung bọ cạp, ngủ với vợ mình, là một người xấu. Tôi mà là Domenech thì tôi cũng không gọi Pires, haha./.

* Câu chuyện tiếp theo về Luis Figo, chứng nhân lịch sử cho mối thù kinh điển giữa Real Madrid và Barcelona. Mời các bạn đón đọc Figo: Từ người hùng đến kẻ thù ở Barca (kỳ 1) vào 7h sáng thứ Năm 6/2.

Lan Anh (dịch)

Tin đọc nhiều

MU đấu Ajax: Đội hình nửa tỷ bảng “đè bẹp” đối thủ Ajax thua kém MU về tương quan lực lượng lẫn giá trị đội...
Chelsea hậu ngôi vương: “Nồi da nấu thịt” vì băng đội trưởng Sau giây phút đăng quang, Chelsea hướng đến mùa giải mới với...
Zverev 20 tuổi ẵm Masters: Nadal hay Djokovic mới? Tay vợt Zverev đang nối tiếp những thành công sớm của các...
Roland Garros: Hoa khôi tennis diện bikini đẹp mê hồn Eugenie Bouchard xứng danh là “hoa khôi quần vợt” ở thời...