Tháng 09, 2017
Thứ hai
Thứ Sáu, ngày 04/01/2013 14:11 PM (GMT+7)

Lằn ranh sinh (Kỳ 2): Tai nạn kinh hoàng

“Rầm! Tôi thấy người mình bắn tung lên, rồi đập vật xuống đường. Sau tích tắc cảm giác đau như hàng trăm mũi dao đâm, cắt vào người, tất cả biến mất, không còn cảm giác gì nữa, thấy gì nữa. Phải chăng đó chính là đường hầm đen tối đi vào cõi chết?”.

Nhắc lại vụ tai nạn giao thông kinh hoàng bất ngờ ập đến với mình, anh Nguyễn Xuân Thiên vẫn còn bị ám ảnh.

Cú đâm tử thần

Bài liên quan: Lằn ranh sinh (Kỳ 2): Tai nạn kinh hoàng

Cũng như bao ngày khác, hôm ấy anh Thiên đi làm từ nhà ở ngã tư Bảy Hiền, Q.Tân Bình, TP.HCM đến công ty trong Khu công nghiệp Tân Tạo. Mọi việc đều êm ả, bình thường. 3h chiều, anh có việc phải tạt qua cơ sở sản xuất trên đường Nguyễn Văn Luông, Q.6. Đã cầm lái xe máy hơn 20 năm, anh đi rất kỹ và chắc tay lái.

Từ Khu công nghiệp Tân Tạo, anh hướng ra vòng xoay quốc lộ 1 rồi ngược về đường Nguyễn Văn Luông. 3h chiều, đường phố còn khá thoáng. Anh Thiên chạy chậm rãi, và chỉ ít phút nữa là đến cơ sở. Bất ngờ từ phía bên kia đường, một chiếc xe khách lớn loại 45 chỗ lấn trái với tốc độ chóng mặt. Khi phát hiện ra, anh Thiên cố gắng quẹo hết mức tay lái về bên phải để tránh cú đâm ngược chiều trực diện.

Nhưng không còn kịp nữa. Trong chớp mắt, anh nghe một tiếng rầm chát chúa. Chiếc xe máy văng ra. Người anh bị hất tung lên rồi đập xuống đường. Trong cơn đau như xé nát cơ thể ra từng mảnh, anh vẫn còn nghe loáng tháng tiếng người đi đường la hét thất thanh, hình ảnh lòe nhòe người tài xế xe khách bỏ xe chạy trốn. Rồi anh lịm mê đi, không biết gì nữa. Máu đỏ ướt sũng trên người anh, chảy dài thành vệt ra đường.

Lằn ranh sinh (Kỳ 2): Tai nạn kinh hoàng - 1

Sau tai nạn, tình yêu cuộc sống đã đến với anh Thiên - Ảnh: X.T.

Người qua đường tốt bụng đưa anh Thiên vào Bệnh viện Chợ Rẫy cấp cứu, rồi xem thẻ nhân viên báo về công ty anh. Lúc mọi người đến, anh đã được chuyển vào phòng cấp cứu. Bác sĩ báo tình hình rất nghiêm trọng, mà nặng nhất là bị đa chấn thương vùng ngực, gãy xương, ảnh hưởng đến tim, phổi bị giập, tràn dịch gây suy hô hấp. Các vết thương hở, gây chảy máu bên ngoài cũng nặng ở cả vùng mặt và thân. Vùng não chưa kiểm tra hoàn tất, nhưng tiên đoán có thể rất nghiêm trọng với một vụ đụng xe trực diện ngược chiều như vậy...

Nửa giờ sau, người nhà anh Thiên nhận tin khẩn cấp vội vã chạy đến bệnh viện. Tuy nhiên, mọi người chỉ có thể lo lắng đứng đợi tin ở ngoài cửa phòng cấp cứu. Không khí càng thêm lo âu khi các bác sĩ căng thẳng ra vô, chỉ im lặng, không trả lời một câu hỏi nào. Chập tối, người nhà của anh được thông báo đi xét nghiệm máu để chuẩn bị lấy máu, tiếp truyền cho anh mổ. Không mấy người trùng nhóm máu của anh, nhưng tất cả đều được lấy. Một người em của anh vừa buồn vừa căng thẳng, khi bác sĩ lấy máu xong ngồi xỉu ngay ở cầu thang bệnh viện. Mẹ anh lúc ấy gần 60 tuổi cũng bị choáng nặng sau khi được lấy máu.

21h, rồi 24h... Kim đồng hồ đã chạy qua ngày mới nhưng vẫn bặt tin anh sau cánh cửa phòng cấp cứu. Mọi người lo lắng tìm hỏi bác sĩ, cũng chỉ nghe mấy câu trả lời vội: “Đang cấp cứu. Kết quả thế nào sẽ báo sau”. Suốt cả đêm không ai chợp mắt được giây nào. Hình ảnh những nạn nhân tai nạn giao thông bê bết máu vào phòng cấp cứu, rồi hình ảnh những băng ca phủ khăn trắng kín mít lạnh lẽo đẩy ra khiến người thân của anh Thiên càng thêm căng thẳng, lo âu. Mẹ anh mất chồng sớm, phải tự bươn chải kiếm sống, tính tình rất cứng rắn, quyết đoán, nhưng hôm ấy cứ ngơ ngác, mất hồn đợi tin con.

Không hiểu sao tối hôm ấy nhiều ca tai nạn giao thông dồn dập chuyển về Bệnh viện Chợ Rẫy. Người bị đụng xe ở TP.HCM, người từ miền Đông xuống, người từ miền Tây lên... Nhiều ca nặng đã không thể qua khỏi. Trong đó có cả một cô bé học sinh 16-17 tuổi bị xe ba bánh chở sắt xây dựng đâm xuyên qua gan... Trời chuyển sáng, người nhà anh Thiên vẫn chưa được biết tình hình anh thế nào. 12h trưa trôi qua trong căng thẳng. Mãi đến 16g, loa bệnh viện mới phát gọi người nhà anh Thiên đến gặp bác sĩ. Mẹ và các em anh hớt hải chạy đi, lo lắng không biết sẽ nhận câu trả lời thế nào. Bác sĩ gặp mẹ anh cũng chỉ nói ngắn gọn: “Nạn nhân đã được cấp cứu. Tình hình rất nghiêm trọng. Cần phải theo dõi, điều trị đặc biệt”. Mẹ anh phập phồng hỏi liệu anh có qua khỏi không. Bác sĩ cũng chỉ trả lời tất cả đang cố gắng hết sức, chưa thể nói ngay thế nào được”. Lúc đó, anh Thiên mới 27 tuổi. Anh còn quá trẻ để phải gánh chịu điều đen tối nhất đến với cuộc đời mình.

Suốt gần 10 ngày trong phòng săn sóc đặc biệt, anh Thiên lúc tỉnh, lúc mê man bất động. Các chỉ số sinh tồn khi lóe lên, khi lịm xuống. Người anh băng bó chằng chịt từ đầu đến chân. Suốt ngày đêm, ống kim được cắm xuyên qua ngực đi thẳng vào phổi để hút máu mủ, dịch tràn ra. Qua ngày thứ 11, tình hình anh mới chuyển khá dần. Anh mới bắt đầu tỉnh táo, nói chuyện được với người nhà. Bác sĩ đến thăm bệnh, nói đây là một ca hiếm, đã vượt qua nguy hiểm khá nhanh. “Ý chí sinh tồn trong mỗi con người quan trọng lắm. Cùng như vậy, nhưng có người vượt qua được, người không thể”- ông tâm sự với người nhà anh.

Từ phải dùng thức ăn lỏng qua đường mũi, anh Thiên đã dần uống được sữa và cháo lỏng. Tâm sự với người nhà, anh kể suốt 10 ngày qua cứ bị giấc ngủ quyến rũ một cách kỳ lạ. Nó cứ như nói vào đầu anh ngủ đi, ngủ nữa đi, giấc ngủ êm đềm, không có đau đớn, buồn phiền nữa đâu. Nhưng chính những lúc ấy đầu anh lại cố gắng vùng vẫy, tỉnh dậy. Anh sợ mình chìm lạc vào bóng tối vĩnh viễn. Cái bóng tối đen như mực, như cánh cửa đóng sập lại mà anh đã cảm nhận được lúc bị chiếc xe khách đụng phải làm bắn tung lên rồi quăng xuống đường. Về sau, anh thỉnh thoảng lại bị ám ảnh về cái bóng tối đó. Không hiểu đó có phải là bóng tối cuối cùng của một đời người hay không?

Đến khi tỉnh lại, nhận ra được người thân, người vợ sắp cưới của mình, anh Thiên lại càng thêm ý chí phải sống. Mẹ anh suốt ngày quanh quẩn bên anh, người yêu cũng ở bên anh. Anh Thiên kể lúc ấy anh vẫn còn đau lắm, duỗi tay cũng đau, nấc ho cũng đau. Người cứ li bì sốt, mắt mờ, tai cứ ù ù váng vất. Tuy nhiên, đó cũng chính là thời gian anh đã cảm nhận cái chết có thể đến với mình, và ý thức rất rõ ràng là phải cố gắng vượt qua được nó. Nhiều bữa anh nuốt muỗng cháo mà thấy như nhét viên sỏi, cục than vào cổ, nhưng anh vẫn cố nuốt xuống. Khi được tháo kim lấy dịch ra khỏi phổi, anh đã cố gượng nhúc nhắc ngay người để hồi phục các cơ và tránh bị lở loét dưới lưng. 15 ngày, anh bắt đầu dò dẫm đi lại từng bước.

20 ngày, anh đã đi được từ giường bệnh ra ngoài hành lang để hít khí trời.

Chủ xe gây tai nạn vào thăm anh, ngỏ ý xin bồi thường. Anh trả lời rằng: “Khi cận kề với cái chết tôi mới thật sự thấm thía điều đáng giá nhất, quý nhất chính là sinh mạng con người. Nó mất đi rồi thì chẳng có thứ gì bồi thường nổi. Mong ông hãy ghi nhớ lấy điều này!”.

Sau ba tuần anh Thiên được về nhà. Mặc dù một bên ngực bị lép hẳn, sức khỏe cũng sa sút rất nhiều, nhưng anh đã nhanh chóng đi làm lại và cưới vợ. Chỉ một năm sau, thiên thần thứ nhất của vợ chồng anh chào đời, rồi đến thiên thần bé xinh thứ hai...

Theo Quốc Việt (Tuổi Trẻ)

Tin đọc nhiều

TPHCM: Nghi trẻ bị sặc cháo, bảo mẫu lấy tay ấn bụng sơ cứu, bé 9 tháng tử vong Ăn cháo xong, bé gái có biểu hiện khó thở nên bảo mẫu liền...
TP.HCM: Người phụ nữ không mảnh vải che thân tử vong trong phòng khách sạn Khi mở cửa phòng, nhân viên khách sạn phát hiện người phụ nữ...
Chen chân ở 'phố lồng đèn' Sài Gòn trước thềm Trung thu Những ngày này, 'phố lồng đèn' lớn nhất TPHCM bước vào thời...
Nữ sinh ĐH Y mất tích: Điểm tổng kết trên 9,0 nhưng bỏ thi tốt nghiệp không lý do Theo giáo viên chủ nhiệm từ lúc đi thực tập tại thành phố...