Tháng 02, 2017
Thứ bảy
Chủ Nhật, ngày 28/04/2013 23:49 PM (GMT+7)

Anh có còn yêu em nữa không?

Anh, không phải tự nhiên mà em hỏi câu hỏi này, bởi em đã cảm nhận được sự thay đổi trong anh.

Tôi cứ thầm ước chồng sẽ có dự định đi đâu đó du lịch, để tôi được thoát khỏi cảnh về nhà chồng dọn dẹp, nấu nướng nhưng chồng chẳng làm như tôi mong đợi. Và thân phận làm vợ, tôi phải chấp nhận tất cả những điều sợ hãi này.

Chồng tôi vốn là người gia trưởng, tất nhiên anh sẽ chẳng bận tâm tới ý kiến của tôi. Lấy nhau 3 năm nhưng chưa một lần nào trong các việc lớn tôi được tham gia vào. Cái gì anh cũng tự mình quyết định và tuân theo ý nguyện của nhà chồng, tất nhiên chỉ có được gật đầu, không được lắc. Nhiều người bảo tôi nhu nhược nhưng biết làm sao, tôi phải sống cuộc sống này vì tôi đã làm vợ anh được 4 năm và làm mẹ của hai đứa con trai.

Tiền lương hàng tháng anh mang cho mẹ hơn một nửa, còn lại đưa cho tôi không đủ tiền rau đừng nói tới ăn thịt trong bữa cơm. Tất nhiên, nếu tôi không kiếm được tiền thì chỉ có nước chết đói. Tôi vì con nhẫn nhịn nhiều và bằng lòng với cuộc sống này dù tôi đau  khổ lắm. Nhưng nếu có vùng lên tôi cũng nghĩ mình không làm gì được hơn lúc này, lại sống cô đơn, con không cha và người chịu khổ sẽ là hai đứa nhỏ. Tôi câm nín sống bao ngày nay và cứ phải cười khi ai đó hỏi, gia đình có hạnh phúc hay không.

Ngày 30-4, tôi có ý muốn chồng đi du lịch để cho cả hai con đi, nhưng tất nhiên, khi tôi chưa kịp mở lời thì đã bị chồng gạt phắt. Với chồng, nghỉ là phải về nhà chồng, ngay cả nhà mẹ đẻ tôi cũng không được bước chân về, chỉ được gọi điện thăm hỏi. Bà ngoại mong cháu biết bao, mong con gái biết bao vậy mà cuối cùng 5 ngày nghỉ dài cũng không được nhìn mặt con cháu.

Tôi buồn lắm, chỉ biết khóc thâu đêm. Nhà chồng lại đông anh chị em, mỗi dịp lễ tết về nhà là đông tới mấy mâm cỗ. Tất nhiên, là dâu trưởng, lại là con trai trưởng nên chồng luôn sĩ diện, muốn thể hiện cho họ hàng, vợ chồng các em trong nhà biết anh biết cách dạy vợ. Thế nên, người làm vợ như tôi chỉ có cách hùng hục vào bếp nấu nướng đủ thứ từ A tới Z, không dám kêu than nửa lời. Có ai đó tình nguyện làm thì còn được, không thì cứ một thân một mình trong bếp. Mùa hè nóng nực, tôi muốn ngất vì phải nấu mấy mâm cỗ. Mang lên ăn người này người kia khen khéo, có người thì lại chê bai mặn nhạt, tôi ăn xong hai bát đứng dậy, vào chơi với con, chẳng muốn ngồi ở lại đó.

Nhưng tới khi dọn dẹp, tôi lại phải lao ra, một  mình tôi làm đủ thứ, mấy cô em cũng chẳng thấy động tay chân. Vì nghĩ chị bao năm không phải làm dâu nên dường như trách nhiệm này là ở  phần chị, cứ để chị làm tuốt tuột. Vừa rửa bát tối vừa ứa nước mắt. Có khi làm không vừa ý, chồng còn lườm nguýt và ra hiệu cho tôi phải làm nhanh chóng, thể hiện tác phong công nghiệp. Chồng chẳng để ý tôi có nuốt được hạt cơm nào vào ruột hay không.

Mới về được có 2 ngày mà tôi cảm thấy mình mệt phờ, sút đi cả cân chứ không phải ít. Ăn không ăn được mà cứ sáng tôi phải làm lụng. Mà nào có việc gì quá cần thiết tôi phải ngồi trực đâu, nhưng muốn đi chơi tí là chồng khó chịu ngay. Chồng muốn con dâu về nhà bố mẹ chồng là phải ngồi tiếp chuyện bố mẹ, ít nhất khi bố mẹ còn thức thì tôi cũng phải thức, không được đi ngủ trước. Chẳng còn gia đình nào gia trưởng như nhà chồng tôi, nghĩ mà phát mệt.

Sáng, mẹ bắt tôi dậy thật sớm đi chợ vì lý do nay nhà có khách họp cựu chiến binh của bố. Thì ra, mẹ muốn tôi về mấy ngày nay là để phục vụ chứ không phải chuyện cho con cái đi chơi, sum họp gia đình. Tôi mệt quá nói với chồng thì chồng bảo tôi kêu ca này nọ, không biết điều. Tôi hết sức rồi. Giờ phục vụ cả chục mâm cỗ nữa chắc tôi ngất mất. Người thì mệt, thời tiết nóng nực lại phải lao động quần quật. Ngày nghỉ mà như ngày lao động mất sức. Thật chán nản khi ở nhà chồng. Nghĩ cảnh này mà tôi thèm cảm giác khi còn là con gái, được làmAnh không còn là anh của ngày xưa nữa, chí ít là không nồng nàn, không sâu lắng và tha thiết như ngày đầu mới yêu em.

Người ta nói, tình yêu sớm nở tối tàn. Ngày anh tán tỉnh em, em không phải đã yêu anh quá nhanh sao. Em cũng không hiểu vì sao mình lại yêu anh nhiều như thế, có phải vì anh chân thành, vì sự mộc mạc trong con người anh đã đánh gục trái tim yếu mềm của em? Và chúng mình yêu nhau từ đó, anh luôn lo lắng, quan tâm em. Lúc nào em đi đâu, ở đâu anh cũng phải biết. Anh tỏ ra là người đàn ông ga lăng, biết yêu thương và quan tâm người khác. Em đã từng rất tự hào vì có người yêu như anh.

Hàng ngày anh gọi điện nhắn tin chỉ để hỏi xem em đã ăn cơm chưa, em còn thức hay đã ngủ. Anh luôn dặn em phải thế này phải thế nọ để thoải mái, vui vẻ và khiến anh yên tâm. Được anh che chở em thấy mình hạnh phúc lắm. Nhưng rồi mọi thứ trôi vào hư không, anh cũng chỉ là người đàn ông vô tâm như bao người khác.

Anh không còn biết tặng hoa em những ngày anh đến chơi, hay tình cờ qua đường và mua cho em chiếc chong chóng. Anh cũng không còn cảm thấy lo lắng khi em về quê mỗi chặng đường dài. Nếu trước đây anh luôn hỏi em đi về có mệt không thì giờ anh đã không hỏi nữa. Cả tối anh đi nhậu anh cũng không còn nhắn tin cho em. Anh luôn biết cách tìm lý do để không gọi điện hay trả lời em, vì lúc đó anh đang say sưa bên bạn bè.

Anh bắt đầu cần khoảng riêng tư thay vì trước đây anh luôn nói với em rằng, bất cứ lúc nào anh cũng mong được ở bên cạnh em. Anh yêu em hơn tất cả những gì anh có nhưng giờ thì mọi thứ đã thay đổi, anh sẽ nhớ em nhưng không phải thường xuyên. Anh mặc định buổi tối mới nhắn tin cho em, và đúng vậy. Anh chỉ nhắn một, hai tin rồi biệt tích. Sáng mai anh dậy với lý do ngủ quên.

Em luôn khóc vì anh vô tâm, nhưng anh lại nói em nhiễu sự, hay này nọ với anh. Em kìm kẹp anh, không cho anh tự do với bạn bè. Anh nói em ích kỉ, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình vì lúc nào cũng đòi anh bên cạnh. Vậy anh không nhớ em sao? Em có nhớ anh thì mới cần anh bên cạnh, vậy mà anh lại nói em nhiễu sự là sao anh?

Em biết, tình cảm con người có thể thay đổi, thời gian khiến người ta có nhiều suy  nghĩ khác nhau. Anh không còn như ngày trước, cũng không tuân theo những lời hứa hẹn nữa, anh sinh cáu bẳn, khó chịu với em. Thật may, em chưa trao cho anh thân xác của mình, em vẫn cố gắng giữ gìn vì em đã sợ cái ngày này từ lâu lắm rồi. Anh biết không, nếu như mình đã trao cho nhau, có lẽ anh còn lạnh lùng với em hơn thế. Em đã giữ được mình, đã kìm chế để không gục ngã trước anh. Thật may mắn.

Nếu chán em, hết yêu em, hãy nói một lời anh nhé. Em sẽ ra đi, sẽ chấp nhận tất cả vì em không muốn em luôn phải là người chạy theo anh trong cuộc tình này. nũng mẹ và được tha hồ tự do.

TT (Khampha.vn)

Tin đọc nhiều

Sau 11 năm, Phương Trinh Jolie mới lại tự tin đi thi hát 11 năm sau khi đăng quang "Tiếng hát truyền hình", Phương...
Thời trang giản dị mà đẹp miễn chê của mẹ con BTV Hoài Anh BTV Hoài Anh khiến các cặp mẹ con phát sốt vì diện đồ đôi...
Phương Thanh, Minh Tuyết thốt lên sững sờ vì giọng hát của người đàn bà 64 tuổi Cả Minh Tuyết, Phương Thanh, Quang Dũng đều bất ngờ vì...
Trấn Thành nhận sai sau khi bị khán giả phản ứng dữ dội, Tấn Lợi nói về dàn xếp kết quả Trước đó, Trấn Thành bị chỉ trích là cười quá dễ dàng trong...