Tháng 09, 2017
Thứ sáu
Thứ Hai, ngày 15/09/2014 13:55 PM (GMT+7)

Cánh thư bằng hữu

Tôi sẽ nâng niu, trân trọng nó như một kỉ vật quý báu của cái thời cắp sách đến trường.

Cánh thư bằng hữu - 1

Cảm ơn cánh thư bằng hữu mà lớp phó đã gửi cho tôi (Ảnh minh họa)

Nhận lá thư từ bác giao thư, tôi rất đỗi ngạc nhiên khi thấy đó là một lá thư được viết tay. Thời đại công nghệ thông tin, người ta chẳng buồn gởi thư cho nhau huống gì đây lại là thư tay. Nếu có cần liên lạc với nhau thì chỉ một cú điện thoại hay một tin nhắn là xong. Tôi thầm nghĩ như vậy nhưng rồi cũng mở thư ra xem và bất ngờ hơn khi thấy đó là thư của cô lớp phó dễ thương, xinh xắn năm nào – cô bạn thân mà đã sáu năm nay, tôi hoàn toàn biệt vô âm tín.

Vẫn là dòng chữ nắn nót, ngay ngắn của ngày xưa. Sau một vài lời chào hỏi, cô ấy bảo với tôi rằng rất nhớ cái bọn “nhất quỷ nhì ma” của lớp 12C3 năm nào. Cô còn cho biết mình bây giờ đã trở thành một cô giáo trẻ, hiện đang công tác ở một vùng quê nghèo khó nhưng đầy tình nghĩa. Nhớ ngày ấy, khi ở buổi Lễ trưởng thành, chúng tôi đã nghẹn ngào chia tay và hẹn sẽ gặp nhau ở giảng đường đại học sư phạm. Thế nhưng, vì nhiều lý do tôi đành lỗi hẹn với bụi phấn. Bây giờ, khi nghe cô ấy bảo đã biến ước mơ của mình thành hiện thực, tôi mừng cho cô và thầm nhắn nhủ: “Hãy giúp mình thực hiện luôn ước mơ ngày nào cậu nhé!”.

Ngừng một lúc vì xúc động, tôi lại đọc tiếp lá thư còn dang dở. Lớp phó thông báo với tôi về tình hình của nhóm “siêu quậy”, mà tôi và cô ấy cùng là thành viên. Cô cho hay thằng Hùng, con Hạnh đã lập gia đình; cái “Lan gầy” còn nhanh hơn khi đã có một bé trai kháu khỉnh, dễ thương,… Hồi còn đi học, chúng tôi hay trêu Lan là “Thị Nở”, nhưng bây giờ cô đã thành gia lập thất và sống rất vui vẻ, hạnh phúc. Thế là mừng cho cô ấy và mừng cho nhóm rồi còn gì. Nghĩ vậy, tôi bật cười.

Rồi sau đó là tin tức về những người bạn cùng ngồi chung bàn, chung tổ năm nào. Từ khi gấp lại trang sách, mỗi đứa đi theo một đường. Nhiều người may mắn có công việc ổn định, có địa vị nhất định trong xã hội; có đứa buồn cho số phận vì phải sống khó khăn, vất vả; có người bỏ bút bán buôn nhưng cũng có người theo đuổi nghiệp văn chương, “gõ đầu trẻ” hoặc đi bộ đội,… Tôi ngậm ngùi và xót xa biết bao cho những người bạn có số phận kém may mắn. Không biết với cuộc sống xô bồ như thế này thì bao giờ tôi mới gặp lại được họ, vì tất cả thời gian quý báu mà người ta dành cho bạn bè và trường lớp đều đã bị chiếm hết bởi gánh nặng cơm, áo, gạo, tiền.

Nói đến đây, chắc có lẽ cánh thư tôi cầm, trên những dòng chữ nắn nót, xinh xắn đã đọng lại nhiều giọt nước mắt của cô lớp phó thân thương năm nào. Cô ấy là người bạn tốt nhất, giàu tình cảm nhất mà tôi đã từng biết. Mặc dù học rất giỏi, lại xinh đẹp nhưng bạn ấy chưa bao giờ tự cao, chưa bao giờ xem thường những thằng bị cho là “cá biệt” trong lớp như chúng tôi. Và nhờ được ngồi chung bàn, được lớp phó kèm cặp mà tôi bây giờ đã trưởng thành, đã chịu khó học hành hơn. Bởi vậy, khi nhận được lá thư – và cũng là lá thư duy nhất trong sáu năm qua tôi nhận được từ bạn bè, tôi đã xúc động, vui sướng và hạnh phúc biết dường nào.

Cuối thư, cô ấy cho biết rằng sẽ họp lớp và đã ghi cả thời gian, địa điểm cụ thể. Tôi lật tờ lịch ra xem và bồn chồn, hồi họp vì đã gần đến tháng chín. Vậy là tháng chín này tôi sẽ được gặp lại những người bạn mà tôi yêu quý và nhớ nhung da diết. Cảm ơn cánh thư bằng hữu mà lớp phó đã gửi cho tôi. Tôi sẽ nâng niu, trân trọng nó như một kỉ vật quý báu của cái thời cắp sách đến trường.

Lê Văn Xuân

Tin đọc nhiều

Gặp gỡ hai chị em cô gái lưỡng tính xinh đẹp trong "Hai số phận" Không những được ái mộ bởi vẻ ngoài hút hồn, Rubina Dilaik...
“Tình yêu đắm say và bi kịch” qua cái nhìn của vợ BTV Quang Minh Nỗi đau của cô gái chẳng có vài giọt máu trên ga giường...
Ghét thì yêu thôi: Phương Anh "xấu nết" vẫn làm trái tim đàn ông lỗi nhịp Trong tập 5 Ghét thì yêu thôi, Sĩ (Anh Dũng) chính thức...
Xúc động, diễn viên bị suy thận giai đoạn cuối vẫn xuất hiện trên màn hình trong đêm thi Tình bạn của Lâm Quang Khôi và đội chuẩn Đam Mê làm các giám...