Tháng 12, 2016
Thứ bảy
Thứ Tư, ngày 19/03/2014 10:15 AM (GMT+7)

Chúc chồng yên vui bên bến mới!

Chiều tắt nắng, phố vắng, người người tất bật về với tổ ấm. Giữa thành phố lạ xa, em một mình nghe nỗi cô đơn vây kín.

Yêu, xa, nhớ, ly biệt rồi lãng quên, em tự hỏi cuộc đời còn gì đớn đau hơn cách trở để rồi bản thân không tự trả lời được nên đành trốn chạy đến nơi không anh.

Biển vẫn ồn ào và xanh thẳm, như đôi mắt em ngày ấy thơ ngây, tìm anh giữa chốn bộn bề. Em hay buồn. Nỗi buồn của đứa trẻ lớn lên thiếu bóng cha. Rồi duyên số run ruổi em gặp anh. Em lo sợ không thể giữ gìn hạnh phúc. Lo sợ một ngày anh cũng ra đi. Anh bảo anh hiểu, sẽ không bao giờ như thế, sẽ bảo vệ em, yêu thương em đến trọn đời. Đó là lời thề thiêng liêng nuôi dưỡng tâm hồn em qua bao mùa nắng. Tin vô cùng, yêu vô cùng để rồi lời thề ngày nào cũng theo anh đến một vùng trời khác. Em chơ vơ giữa những nghi hoặc về lòng người.

Đứng trước biển, em xót lòng khi nghĩ đến chuyện cổ tích nàng tiên cá. Em thương nàng tiên cá, đến cuối cùng vẫn vì tình yêu dành cho hoàng tử mà đánh mất cả bản thân. Em thương cả mình, vì yêu anh mà đánh mất cả niềm tin trong cuộc đời.

Em không tin vào phép lạ và cũng chẳng còn đủ dũng cảm để tin vào lòng người. Em ước thời gian có thể quay lại, có thể một lần thấu được lòng anh, rời xa anh sớm hơn, để không tự huyễn hoặc chính mình bằng lời dối trá bướm ong. Lòng người đâu là đá, sao nỡ dối nhau đớn đau đến vô bờ?

Anh đi về phía người con gái ấy với tương lai rực rỡ, sự nghiệp, công danh, địa vị, tiền tài. Những thứ ấy anh cần, mà em thì có gì  trao anh ngoài tình yêu đầu khờ dại? Con đường ấy quá êm đềm, anh có thể bay vào vùng trời mới thênh thang, em có gì  ngoài những giọt nước mắt và tuổi thơ đau khổ?

Chúc chồng yên vui bên bến mới! - 1

Hạ sắp sang rồi, mưa sẽ về nhanh thôi, em sẽ để mưa gột rửa nỗi đau, sẽ để tình yêu dành cho anh đi vào miền quên lãng. (ảnh minh họa)

Em đến cao nguyên bao la rực rỡ hoa vàng. Trời tháng ba lộng gió, em lạnh tê buốt cả con tim, biết tìm đâu ra một bờ vai để tựa? Biết quơ tay vào đâu để được nắm lấy một bàn tay thật ấm? Ngày quá dài đêm cũng thinh không, mình em cô đơn giữa lòng phố lạ, biết tìm đâu một làn môi hôn ủ ấp lúc sang mùa… Ở thành phố ấy, có lẽ anh đã thật lãng quên ngày hôm qua.

Em trở về nơi này, thành phố chúng ta đã từng có nhau. Em và anh cùng một bầu trời nhưng sẽ chẳng bao giờ còn có thể tương ngộ nhau. Phố vẫn sáng đèn, người người vẫn bên nhau ngược xuôi, phố đông vui đến lạ nhưng có bao nhiêu người đang lặng nghe nỗi cô đơn vay kín đời mình? Em tự nguyện cho đi niềm vui, giữ lại nỗi buồn riêng mình để anh an lòng sang bến khác dù em cũng muốn sống những tháng ngày rực rỡ, như con nắng ngoài kia đang nô đùa. Mười năm, cuộc hôn nhân tưởng như một cơn mơ đẹp sẽ trôi về phía cuối đời cùng nhau, nào ngờ chỉ giữa đường đứt gánh. 10 năm tuổi xuân giờ chỉ còn nước mắt. Níu kéo hạnh phúc chắp vá làm gì khi con tim anh đã hướng về người khác. 10 năm, nghĩa vợ tình chồng cũng chỉ còn lại một tờ giấy ly hôn…

Hạ sắp sang rồi, mưa sẽ về nhanh thôi, em sẽ để mưa gột rửa nỗi đau, sẽ để tình yêu dành cho anh đi vào miền quên lãng. Em đi về phía không anh, để thời gian cuốn em vào cuộc hoan ca nào đó. Em trôi dần, về phía ngày lãng quên. Chúc anh- người từng là chồng của em, sẽ an vui bên bến mới và hy vọng đó sẽ là bến cuối của đời anh!                                                                                  

P.Nghi

Tin đọc nhiều

Vừa đặt chân về nước, Hà Trần đã tới luyện tập cùng Tùng Dương Sự hoành tráng đầy hứa hẹn của đêm live concert In the...
Ngẩn ngơ vì 10 đại mỹ nhân đẹp nhất “Tây Du Ký” 1986 Đây là bảng xếp hạng do trang China Daily của Trung Quốc...
Hoài Linh ngồi ghế nóng cuộc thi hài lớn nhất Việt Nam - Đệ nhất danh hài Việt Đệ nhất danh hài Việt - The King of Comedy hứa hẹn sẽ “gây...
Khảo giá vải may áo dài đón Tết cho chị em Hà thành Giá vải may áo dài năm nay không tăng nhiều so với năm...