Tháng 12, 2016
Thứ tư
Thứ Ba, ngày 17/06/2014 09:56 AM (GMT+7)

Chúng ta không phải dành cho nhau

Đành thôi, trả người về với cuộc sống bình thường – như khi chưa thuộc về nhau.

"Em có buồn khi trời đổ cơn mưa…
Có thấy nhớ một mùa yêu trẻ dại?
Em có tiếc những ngày không trở lại
Mà bọn mình từng hứa mãi yêu nhau…”

Mỗi câu chữ đó như khứa vào lòng người những nhát dao nhẹ nhàng xen lẫn xót xa. Người đi rồi…  đi xa lắm rồi…

Sài Gòn tháng 6 mưa và mưa. Mưa rơi khắp thế gian, mưa cho tất cả mọi nhà, nhưng không ướt nổi lòng ta.

Lạ lùng thay, ngày chia tay dù rất muốn khóc thật nhiều, muốn dùng cái thứ nước trong veo ấy chảy trôi hết bao nhiêu cảm xúc bi thương đó, ấy vậy mà nước mắt chỉ ứa ra rồi nhanh chóng khô đi khi vừa ra nỏi mí mắt. Muốn bỏ quên cả thế giới sau một cái buông tay. Muốn xóa sạch ký ức sau một lần quay lưng bước vội. Nhưng rồi không gì cả… Ta chết lặng sau một ngày cuối tuần của tháng năm.

Tuyệt vọng với nỗi đau khờ dại, ta vùi mình trong mớ mệt mỏi của công việc để tìm quên tháng năm, nhưng vẫn không thể trốn chạy được cảm xúc. Nỗi đau vô hình đó vẫn hiện hữu trong từng hơi thở. Ta với trái tim vụn vỡ vẫn phải gượng cười và tự an ủi mình rằng cần phải vượt qua.

Chúng ta không phải dành cho nhau - 1

Cảm ơn và tạm biệt một hồi ức ngọt ngào ngắn ngủi! (Ảnh minh họa)

Để rồi một tháng sau đó khi tưởng chừng như dĩ vãng đã lùi xa, ta nhận ra mình lụy tình và yếu đuối hơn mình tưởng. Bao nhiêu nước mắt đã được hong khô trước đó giờ rủ nhau trở về tụ hội trong một đêm mưa. Ta không biết mình bắt đầu khóc khi nào và trong bao lâu, chỉ biết rằng ta ngồi tựa vào góc tưởng rồi nước mắt chảy thành dòng liên hồi mà không có bất cứ âm thanh nào ngoài tiếng tí tách mưa đêm.

Và ta lại tìm về những thứ gọi là ngày xưa. Qua con đường đã từng đi, ngắm nhìn chiếc ghế đá đã từng ngồi, nghe bản nhạc đã từng chia sẽ, mỉm cười lặng lẽ với ánh trăng và hát chung khúc nhạc buồn cùng gió… Chợt nhớ rằng ngày nào đó ta đã hái tặng người một nhành hoa, cánh hoa tigôn hình tim vỡ. Để rồi hôm nay ta thấy lòng mình nức nở khi lần nữa hái một nhành hoa, mà ta với người đã hóa xa lạ.

Sau tất cả những ngày tháng đã đi qua, ta dày vò mình trong xót xa và tự hỏi.  Liệu giữa ta và người đã từng có tình yêu hiện hữu hay chỉ là khoảnh khắc cảm xúc của ai đi lạc? “Người ta chẳng thể đi lạc trong bài hát quen, nhưng đi lạc vào trái tim lạ không phải của mình, thì có”…

Người đến với ta nhanh và tình cờ như một cơn gió hè mát dịu ngọt ngào để rồi ra đi vội vã như một cơn gió đông tự nhiên nhưng buốt giá. Quá nhanh, ngỡ ngàng với chính người trong cuộc. Ta chưa kịp phản ứng và cũng chẳng thể làm được gì, ngoài việc buông tay để người bước đi. Đành thôi, trả người về với cuộc sống bình thường – như khi chưa thuộc về nhau.

Là định mệnh đã chọn chúng ta làm chiếc cầu mà mỗi người phải bước qua trong cuộc hành trình dài mang tên cuộc sống. Không phải lỗi của người, cũng chẳng phải lỗi của ta, chỉ là… chúng ta không phải dành cho nhau, thế thôi. Cảm ơn và tạm biệt một hồi ức ngọt ngào ngắn ngủi!

Và giờ yêu thương chỉ còn là câu chuyện của một người.

Mick Nguyễn

Tin đọc nhiều

Sing My Song: Cựu thí sinh Giọng hát Việt nhí khiến 4 giám khảo "tranh cướp" kịch liệt Thế Lân - Học trò cũ của Lam Trường tại Giọng hát Việt nhí...
Khảo giá vải may áo dài đón Tết cho chị em Hà thành Giá vải may áo dài năm nay không tăng nhiều so với năm...
5 lưu ý cần biết khi mặc áo dài gấm chơi Tết Áo dài gấm hiện nay được yêu thích với những thiết kế cách...
Nhân vật Dung Ma Ma: Nỗi thống khổ vai ác Nhiều khi bà cảm thấy "phát mệt" và gặp phiền toái đến cuộc...