Tháng 12, 2016
Thứ bảy
Thứ Sáu, ngày 07/06/2013 23:36 PM (GMT+7)

Có nên tìm kiếm cuộc tình ảo?

Hiện tại tôi thật sự không biết nên làm gì với một mớ hỗn độn đang nằm ngổn ngang trong lòng. Tôi có nên tiếp tục theo đuổi cuộc tình ảo đó không, hay nên khép những nỗi nhớ về người đó lại để bắt đầu một cuộc sống mới?

Năm nay tôi tròn 26 tuổi, nhưng là lần đầu tiên biết đến cảm xúc của tình yêu thật sự là như thế nào nên tôi rất phân vân liệu đó có phải là sự ngộ nhận của một người luôn sống trong thế giới cô độc như mình không? Cuộc sống lúc trước của tôi luôn gắn liền với những giọt nước mắt của nỗi đau và nỗi sợ hãi không lúc nào nguôi khi hàng ngày phải chứng kiến người mẹ mà mình yêu thương nhất đang từng ngày phải đấu tranh với bệnh tật và có thể ra đi bất kỳ lúc nào. Thêm vào đó là áp lực về tiền bạc luôn dày vò tôi vì con số phải chi cho mỗi lần nhập viện của mẹ ngày càng lớn và tần suất ngày càng nhiều. Bên cạnh đó là áp lực về việc học của tôi, tôi không thể làm tốt hai vai trò một người học trò siêng năng và một người con thảo cùng một lúc... Nhiều lúc tôi quá mệt mỏi và muốn buông xuôi mọi thứ, nhưng nhờ vào tình yêu và sự quan tâm mẹ dành cho mình nên tôi luôn cố gắng giấu những mệt mỏi và nước mắt ấy vào lòng để vượt qua.

Rồi cuộc sống như thế vẫn trôi một cách bình lặng và tôi cũng quen dần với nó trong vô thức cho đến một ngày mẹ rời xa tôi mãi mãi, nỗi đau ấy chợt thức giấc và nhận ra rằng tôi đã không còn nước mắt để khóc được nữa. Lúc đó tôi thật sự cần một bờ vai để tựa, một bàn tay đủ vững để kéo tôi vượt qua nỗi đau ấy và một vòng tay thật ấm đủ giúp tôi biết được mình vẫn đang tồn tại. Những ngày tháng cô độc cứ thế trôi cho đến một ngày tình cờ tôi gặp được anh. Tại cùng một nơi nhưng hai chúng tôi như sống trong hai thế giới khác. Anh đến đó để câu cá và gặp gỡ bạn bè, còn tôi chỉ đến để được xoa dịu nỗi đau vì có ai đó đã nói rằng hãy để dòng nước thân yêu ấy cuốn đi những nỗi đau và những giọt nước mắt. Vậy mà sao cả hai lại có thể trở thành bạn thật dễ dàng, chắc vì anh là người cở mở thân thiện, còn tôi là kẻ cô độc.

Rất có thể trong mắt anh, tôi là một đứa con gái không đàng hoàng và tôi cũng cảm nhận được điều ấy từ anh. Tôi hiểu rằng một người con gái dễ dàng gật đầu về chung đường với một người cả tên tuổi là gì cũng không biết và chỉ qua vài ba lần trò chuyện cùng đã đồng ý theo anh vào lúc nửa đêm như thế là loại gái hư. Nhưng anh đã không biết rằng sự xuất hiện của anh vào đêm ấy như một tấm phao kéo tôi lên khi tôi sắp chìm nghỉm trong nỗi đau và nước mắt. Mất mẹ tôi như mất đi tất cả, trên thế gian này không một ai yêu thương tôi như thế. Và anh cũng không biết rằng, anh chính là người đầu tiên ngồi bên nghe tôi khóc, dùng lời chân thật để an ủi tôi và chạm được những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Cảm nhận được chút ít hạnh phúc đang len lỏi tìm đến từ nơi anh để rồi tôi đành đặt niềm yêu thương ấy vào một tình yêu ảo.

Có nên tìm kiếm cuộc tình ảo? - 1

Trong mắt anh, tôi là một đứa con gái không đàng hoàng (Ảnh minh họa)

Khi để mặc cho con tim nhớ nhung, mặc kệ cho lý trí tự do lưu lại hình bóng anh mỗi ngày và tìm đến anh mỗi khi tôi cần một ai đó ở bên. Khi gặp tôi, anh nói rằng từ sau chuyện xảy ra ngày hôm đó mỗi khi đến đây, anh luôn tìm tôi nhưng không thấy. Đáp lại câu nói ấy của anh bằng một niềm vui bị nén lại qua câu nói thật hời hợt của tôi “tìm thì sẽ thấy, muốn thì sẽ gặp được thôi” vì tôi tin vào định mệnh. Tôi không biết đó có được gọi là tình yêu theo đúng nghĩa hay không khi cả hai vẫn chẳng biết gì về nhau ngay cả cái tên để gọi, những lần gặp nhau sau đó chỉ nhờ vào duyên số, và luôn hẹn hò vào lúc nửa đêm vì cái sở thích kỳ quặc của tôi là thích lang thang ngoài đường lúc đêm tối. Anh đã cho tôi cảm giác được yêu thương thật sự nhưng ở đâu đó trong tim với tôi nó vẫn mãi là một hạnh phúc ảo.

Thật sự tôi đã không nhận ra được đó là mơ hay thực khi anh ôm tôi, anh dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm con tim đang trở lên lạnh lẽo từng ngày. Và ngay cả một nụ hôn được đặt nhẹ lên má, nó có thật hay chỉ là chút hương vị của sự hoang tưởng mà tôi vẽ ra. Sau chuyện đó tôi muốn trốn chạy khỏi anh, khỏi vòng tay ấm áp là thật hay mơ ấy, nhưng tôi đã không thể khống chế được con tim mình thôi ngừng nhớ anh. Tôi thật sự hối hận khi bỏ lỡ cơ hội giải thích cho anh rằng tôi không phải là một đứa con gái hư, mà dũng cảm nói với anh “đừng tin vào những gì anh nghĩ về em, hãy dùng cảm nhận của anh để đánh giá con người em và rằng hãy tiếp tục ở bên em vì người duy nhất em cần đó là anh”.

Đã 3 tháng trôi qua kể từ lúc gặp nhau lần cuối cùng đó, không ngày nào hình bóng ấy vụt mất trong tâm trí của tôi, thời gian trôi đi chỉ càng khẳng định rằng tôi đã thật sự yêu anh. Dù rất muốn gặp nhưng tôi luôn sợ nếu đến mà anh không đợi ở đó, nếu sự thật anh không có tinh cảm với tôi thì sao…có lẽ tôi sẽ gục ngã mất.

nguyenngocha887@yahoo.com

Tin đọc nhiều

Vừa đặt chân về nước, Hà Trần đã tới luyện tập cùng Tùng Dương Sự hoành tráng đầy hứa hẹn của đêm live concert In the...
Ngẩn ngơ vì 10 đại mỹ nhân đẹp nhất “Tây Du Ký” 1986 Đây là bảng xếp hạng do trang China Daily của Trung Quốc...
Khảo giá vải may áo dài đón Tết cho chị em Hà thành Giá vải may áo dài năm nay không tăng nhiều so với năm...
Hoài Linh ngồi ghế nóng cuộc thi hài lớn nhất Việt Nam - Đệ nhất danh hài Việt Đệ nhất danh hài Việt - The King of Comedy hứa hẹn sẽ “gây...