Tháng 12, 2016
Thứ năm
Thứ Năm, ngày 03/07/2014 13:35 PM (GMT+7)

Đoạn kết nào cho tình yêu và sự chia ly?

Tôi luôn hy vọng vào một ngày nào đó, ở một nơi nào đó, trong một không gian nào đó... tôi và em sẽ gặp nhau

Ngày hôm nay, cũng như mọi ngày hình ảnh em tràn ngập trong tâm trí tôi. Tôi tự đặt ra cho mình hết câu hỏi này đến câu hỏi khác. Em đang làm gì, ở đâu, có khi nào em nhớ đến tôi không?! Nhưng tôi không tìm được cho mình đáp án.

Lại một đêm nữa sắp trôi qua, biết bao đêm rồi một mình tôi ngồi trong căn phòng để hồi tưởng lại những kỷ niệm về em. Nỗi đau tưởng chừng như vơi cạn vậy mà hình bóng em chưa một phút giây nào lãng quên trong tôi.

Tôi và em quen nhau thật tình cờ trên một website giải trí, quen nhau qua một câu nói nửa đùa nửa thật. Tôi yêu em qua cái nhìn đầu tiên.

Em một cô gái xinh đẹp và rất nổi bật, một cô gái vô tư, hồn nhiên, biết mơ mộng, biết hy vọng, biết đợi chờ và tin tưởng một tình yêu đẹp. Tuy vui vẻ nhưng bên trong em luôn tồn tại một sự khép kín, một khoảng lặng của tâm hồn mà mãi sau này tôi mới hiểu.

Mỗi ngày tôi chỉ mong đến tối để gặp em, ngắm nhìn khuôn mặt, nụ cười, ánh mắt của em. Những câu chuyện, những cuộc gọi của tôi và em dường như không bao giờ dứt.

- Em là một cô gái rất nổi bật có nhiều người theo đuổi, anh thì rất bình thường cũng không tài giỏi vậy tại sao lại yêu anh?
- Em yêu anh vì trái tim em muốn thế, nếu em có thể trả lời là vì sao thì có lẽ em đã chẳng yêu anh.
- Anh và em chỉ mới quen nhau và còn đó cả một khoảng cách về thời gian không gian, khoảng cách địa lý Nhật Bản và Hàn Quốc.
- Em có biết khi nào mình sẽ gặp nhau?
- 2015 ạ!
- Em có sợ thời gian và khoảng cách sẽ làm cho tình cảm nhạt phai?
- Em không sợ anh ạ! Vì em tin anh, tin tình yêu của chúng ta.
- Em có niềm tin với anh như vậy sao?
- Tại sao vậy?
- Bởi vì trong khoảng thời gian này không một phút một giây nào em không nhớ đến anh.
- Dù xa nhau nhưng em luôn cảm nhận được tình cảm nồng ấm từ anh.
- Anh nghĩ rằng chỉ cần mình luôn hướng về nhau thì tư tưởng sẽ dẫn anh đến với em, để anh tìm được em.
- Em tin anh vì trong em cũng có cảm giác như vậy.
Mỗi tối đi làm về mở máy tính lên luôn là những tin nhắn của em.
- Hôm nay anh đi làm có mệt không?
- Hôm nay em vừa mới hoàn thành bài kiểm tra cuối kỳ, tâm trạng khá vui anh ạ!

Tôi trả lời em:

- Còn anh hôm nay được nhận lương mời em đi ăn với anh nhé!
- Vâng, dù không thể nhưng em cũng rất vui.
- Thế khi vẽ trong đầu em nghĩ đến điều gì, có nghĩ đến anh không?
- Để anh đoán nhé! Em nghĩ vẽ sao cho thật đẹp thật tốt đúng không?
- Vâng, nhưng vẽ xong nhìn lại thấy không được đẹp.
- Vì trong đó còn thiếu một điều em có biết đó là gì không?
- Kinh nghiệm, sự nhiệt tình phải không anh?
- Không đúng em ạ, đó là tình yêu.
- Tình yêu gì hả anh? -
Em hỏi tôi một cách ngây ngô.
- Em chỉ nghĩ vẽ sao cho thật đẹp thật tốt thôi thì chưa đủ. Em hãy nghĩ, vẽ cho những người em yêu quý, vẽ cho những người em muốn làm cho họ vui, vẽ cho những người cần em. Em hãy dành mọi sự sáng tạo cho những người mà em yêu quý. Khi thiết kế em hãy trở về với những nhu cầu thật sự của những con người bình thường, đó mới là thiết kế tốt nhất.
- Vâng em sẽ nhớ những điều này.

Cứ như thế từng ngày từng ngày tình yêu của tôi và em lớn dần lên một tình yêu nhẹ nhàng vô tư và trong sáng, một niềm hạnh phúc không mãnh liệt không trào dâng nhưng êm dịu, sâu lắng. Hạnh phúc đó giúp cho tôi và em có một cái nhìn lạc quan đầy niềm tin vào một tình yêu đẹp sau này.

Nhưng có tình yêu nào mà không trải qua những trắc trở. Một ngày rồi hai ngày không có liên lạc gì từ em. Tôi bắt đầu lo lắng, tôi lên mạng tìm và nhắn tin cho em, một lúc sau bên kia có tin nhắn trả lời làm cho tôi ngạc nhiên.

- Cậu là ai? Sao nhắn tin lạ thế?
- Sao hôm nay lại đùa anh thế này?
- Đùa cái gì??? Cậu là ai thế?
- Tôi là chị gái của con bé.

Tôi chậm rãi trả lời câu hỏi của chị.
- Em là bạn của Phương Kiều ạ!
- Là bạn sao lại nói chuyện lạ thế?
- Em gái tôi sao lại có bạn trai nhỉ? Sao lại thế, chẳng bao giờ nó nói chuyện với ai cả
- Cậu học cùng trường nó hả?
- Em chưa gặp Phương Kiều bao giờ chị ạ!
- Trời! Thế sao cậu lại có yahoo của nó và nói chuyện thân mật thế?

Tôi bắt đầu giải thích với chị tôi và em quen nhau như thế nào. Rồi chị lại tiếp tục câu chuyện.

- Tôi thấy dạo này lúc nào nó cũng cầm điện thoại, ngồi máy tính nhiều nên tôi thu điện thoại của nó.
- Em gái tôi nó còn phải học, phải tập sống với thực tại và thế giới bên ngoài, chứ tôi không muốn nó nói chuyện với máy tính rồi cười một mình, tôi thấy xót xa.
- Từ trước đến giờ chưa bao giờ nó cãi lại lời tôi, hôm nay nó cãi lại và tôi tát nó một cái.
- Cậu có hiểu cho cảm giác của một người chị phải chăm sóc em thay mẹ?
- Tôi nghĩ cậu là người hiểu biết và hiểu những lời tôi nói mong cậu thông cảm!

Tôi im lặng hồi lâu, lần đầu tiên trong đời tôi gặp hoàn cảnh như vậy tôi thật sự thấy lúng túng và bối rối, tôi chưa biết nói gì trong lúc này. Một cách chậm chạp tôi nhắn lại cho chị.
- Vâng em hiểu hết những điều chị nói, nhưng em cũng có suy nghĩ và chủ kiến của riêng em nhất là về phương diện tình cảm. Hãy cho em thời gian để em suy nghĩ.

Một tuần sau đó tôi không nhắn qua yahoo bên đó và cũng không nhận được một tin nhắn nào. Ngày hôm sau tôi gửi cho chị một lá thư.

Nếu chị có vào yahoo của Phương Kiều
Em xin chị hãy dành khoảng 5 phút để đọc những dòng em viết dưới đây.
Em cũng không biết nên bắt đầu từ đâu vì trong lòng em đang rối bời
Có thể chị không tin hai người chưa gặp nhau bao giờ lại yêu thương nhau
Những ngày vừa qua nhìn yahoo bên đó với những dòng status mà lòng em thắt lại
Em đã suy nghĩ rất nhiều và tự hỏi lòng mình phải chăng là cơn say nắng của mùa đông hay là cảm xúc nhất thời do mình ảo tưởng ra.
Em cũng từng hỏi Phương Kiều đó có phải là cảm giác nhất thời? Một lúc nào đó sẽ mất đi? Phương Kiều trả lời em rằng đó là cảm giác vĩnh thời. Quen anh yêu anh em thấy cuộc sống ý nghĩa hơn.
Có lẽ chị không biết điều này:
Em ấy đã tìm ra một con người khác mà mọi người vẫn biết hàng ngày. Để chia sẻ, để tâm sự, để tìm thêm niềm vui và đôi khi là làm nũng với chính con bé. Để lấp đầy những khoảng trống, lấp đầy thế giới riêng của em ấy mà không có ai hiểu và thông cảm hết.
Như một sự tình cờ em và Phương Kiều quen biết nhau. Được quen Phương Kiều có lẽ là niềm may mắn trong cuộc đời em.
Nhẹ nhàng từng ngày từng ngày một tình cảm ngày một nhiều hơn, sâu sắc hơn
Cả hai luôn tin tưởng vào một tình yêu đẹp và bền vững. Luôn hy vọng và chờ đợi đến một thời điểm em sẽ xuất hiện trước mặt em ấy bằng xương bằng thịt.
Chị lo lắng cho em gái.
Không muốn để em ấy sống trong ảo tưởng .
Muốn em ấy đi ra cuộc sống bên ngoài để trưởng thành hơn đó là một điều dễ hiểu và thông cảm của tấm lòng làm chị.
Nhưng nếu một người chỉ luôn đi trên con đường đã được định sẵn, bằng lòng với những gì mình đang có, không muốn rủi ro, không dám thay đổi môi trường sống, không dám bước ra thế giới bên ngoài thì không có gì đáng nói.
Nếu đảo lại
Chị nghĩ sao nếu như có một người từ thế giới ảo có thể mang lại cho em ấy niềm tin vào cuộc sống, một tình yêu đẹp và đền vững. Giúp em ấy bước ra khỏi sự rụt rẽ nhút nhát xoá đi trong em ấy sự mắc cảm và tự ti đã theo em ấy hơn 20 năm qua.
Đó có phải là điều chị luôn muốn thấy ở em gái mình đúng không?
Cũng như em đang ngồi đây viết những dòng này gửi đến chị
Em nghĩ rằng có những thứ lòng tự trọng dễ đạp đổ đi tất cả
Trong tình yêu cũng cần sự hy sinh, nhưng sẽ đẹp biết bao nếu biết đấu tranh và bảo vệ nó
Em nhận ra rằng:
Cuộc sống ko thể cứ ngồi và chờ đợi điều tốt đẹp sẽ đến.
Em không thể bỏ cuộc khi mà:
Chưa bắt đầu mà đã nghĩ rằng sẽ ko có kết quả , chưa bắt đầu mà đã nghĩ là không thể thay đổi được quan điểm của chị.
Nếu thật sự chị muốn em gái mình có thể bước ra thế giới bên ngoài thì hãy để cho em ấy được tự do bay nhảy, tự do khám phá bầu trời cuộc sống, cho thỏa những niềm đam mê
Hãy để cho em ấy tự tìm kiếm xây dựng cho mình những nhân sinh quan riêng
Để em ấy không còn lạnh lùng và vô cảm với mọi thứ xung quanh.
Giữa em và em ấy không chỉ có khoảng cách giữa thật và ảo mà còn cả một khoảng cách về không gian địa lý cách ngăn.
Và nỗi nhớ của em và em ấy phải trải qua một hành trình thật khó khăn, nhưng cũng theo đó mà yêu thương tăng lên gấp bội.
Em và Phương Kiều vẫn luôn tin rằng:
Dù qua bao sóng gió, nếu hai người thực sự đã là một nửa của nhau, dù đi đâu, xa xôi bất cứ nơi nào cuối cùng sẽ ở bên nhau.
Khi viết những dòng này gửi đến chị
Em ko dám mong sự ủng hộ của chị
Em chỉ hy vọng chị hãy cho em Phương Kiều một cơ hội cũng như xây thêm một niềm tin về một tình yêu đẹp và bền vững.
Cảm ơn chị đã đọc những dòng này của em.


Hai tuần trôi qua tôi không nhận được tin nhắn nào từ em, mọi cố gắng liên lạc với em đều thất bại chỉ có những dòng status đến tái tê lòng. Tôi nhắn qua cho em với một chút giận hờn, trách móc.
Một lúc sau tôi nhận được tin nhắn, là chị em
- Thời gian qua chính tôi đã dùng yahoo này, em gái tôi không hề online
- Cậu chưa biết rằng những tin nhắn cậu gửi tôi đã cho nó đọc hết, nó thật sự rất thích cậu đấy.
- Cậu vẫn chưa biết nguyên nhân tại sao nó không tìm cách liên lạc với cậu.
- Có thể cậu chưa biết em gái tôi bị bệnh máu trắng, máu chảy rất nhiều, em nó nằm viện hai tuần nay rồi, nó bảo tôi đừng nói cho cậu biết vì sợ cậu lo lắng đấy.

Đoạn kết nào cho tình yêu và sự chia ly? - 1

Tôi chưa biết phải bước tiếp như thế nào trên con đường không có em bên cạnh (Ảnh minh họa)

Nghe những lời chị nói tôi như chết lặng, tôi nhắn lại cho chị.
- Cảm ơn chị đã cho em biết những điều này, cảm ơn chị đã cho em biết những gì em ấy đang phải trải qua.
- Nhờ chị chuyển giúp em đến em ấy những dòng này.


Những dòng viết riêng cho em.
Không thể ở bên em nhưng anh cũng có thể hiểu được những gì em đang phải trải qua có lẽ là khó khăn lắm.
Anh thật sự không biết phải nói gì trong lúc này. Em đang phải chịu nhiều đau đớn từ căn bệnh quái ác kia. Anh thấy mình thật vô dụng không thể ở bên cạnh em lúc này cũng chẳng có thông tin gì thêm chỉ biết cầu chúc cho em ở nơi đó được bình an.
Anh muốn kìm nén cảm xúc của mình làm ra vẻ mọi việc vẫn bình thường. Dù biết là sẽ có nhiều lo lắng, nghĩ về em là lo lắng nhiều hơn.
Khi mà sự sống mong manh anh chỉ có thể dành cho em nhiều hơn những lời yêu thương để em có thêm niềm tin và nghị lực luôn luôn hy vọng và tin tưởng những điều tốt đẹp ở phía trước.


Những ngày sau đó tôi vẫn nhận được tin nhắn của em nhưng thưa thớt, chỉ khi nào em khỏe em mới nhắn được cho tôi.

Điều mà tôi lo sợ nhất cuối cùng cũng đã đến. Tôi nhận được tin nhắn từ chị của em vào một ngày cuối tuần.

- Em gái mình mất rồi.
- Sáng nay lúc 9h55.

Nghe những lời chị nói tôi như vừa bị sét đánh.

- Chị nói sao? Sao lại như vậy được chứ?
- Gia đình đã hết cách, hôm qua nó còn vui vẻ nói cười vậy mà sáng nay mất máu nhiều quá đưa đến bệnh viện thì không kịp nữa rồi.

Mọi người đều khóc thương cho một cô gái trẻ ngoan hiền và giỏi giang. Tiếc cho một tình yêu đẹp được ươm mầm từ bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu trông mong.

Còn tôi không thể chấp nhận được sự thật đau lòng này. Lời yêu thương tôi vẫn nghe đâu đây vậy mà em đã xa tôi mãi mãi.

Lần đầu tiên trong đời nước mắt tôi rơi, trong vô thức nước mắt rơi là để rửa trôi bớt nỗi đau, làm phai đi ít nhiều một niềm nhớ có lẽ vì vậy mà tôi không muốn khóc.

Hình ảnh em luôn về trong suy nghĩ của tôi, tôi mở một bài hát mà em rất thích. Em nói âm nhạc có thể mang đến niềm vui cũng có khi là sự đồng cảm. Nội dung bài hát này tuy hơi buồn nhưng ca từ và giai điệu thật hay và ý nghĩa.

Sakura - Anata Ni Deatta Yokatta - (Gặp em là niềm hạnh phúc)

Ca từ, tâm trạng, cảm xúc của cô gái trong bài hát này sao mà giống em đến kỳ lạ cứ như là hát riêng cho em vậy.

"Em đã không thể ở đây nữa rồi, em phải đi thôi
Em xin lỗi.
Em phải một mình đi đến một nơi rất xa
Xin đừng hỏi em “đến đâu?”, xin đừng hỏi em “tại sao”,
Em thật sự xin lỗi.
Vì em đã không có thể ở bên anh nữa rồi...
...Dù không thể một lần cùng em sánh bước dưới những tán anh đào, hay ngồi nơi bờ sông ngắm ánh sao đan qua mây trời.
Khuôn mặt, nụ cười của em, ánh mắt của em, sự dịu dàng của em dù không thể có những điều đó thêm một lần nữa, nhưng anh sẽ không quên...
...Em sẽ là ngôi sao trên trời mãi dõi theo anh.
...Em sẽ là chú chim nhỏ mãi vang khúc hát dành cho anh.
...Em sẽ là mùa xuân, là bầu trời ôm lấy anh.
...Cám ơn anh, em luôn yêu anh
Được sinh ra trên đời là một niềm hạnh phúc, và thật hạnh phúc khi được gặp anh..."


Những ngày sau đó tôi và chị gái em thỉnh thoảng vẫn nói chuyện với nhau. Chỉ có điều khác với trước kia chị gái em dường như quý mến tôi hơn.

- Em gái mình hôm nào cũng về nhà, hôm nào mình cũng mơ thấy nó. Nó về nhà ngồi máy tính, rồi vào giường mình.
- Buổi trưa lúc mình ngủ mơ thấy nó, nó bảo máy tính hỏng không bật được, giật mình tỉnh giấc vào máy tính của nó thì hỏng thật.
- Trong giấc mơ nó hay nhắc tên Minh Nguyễn tôi nghĩ chắc là tên cậu.
- Vâng, đó là tên của em.

Hôm nay nữa vừa đúng 2 tuần em ra đi về thế giới bên kia, cũng ngày hôm nay em lại trở về trong giấc mơ của anh. Dường như em đang mỉm cười vẫy tay với anh vậy, ngàn vạn lời vẫn chưa kịp nói ra hình ảnh em đã nhạt nhòa, anh đã không ngừng gọi tên em nhưng mọi cố gắng cũng không thể giữ em ở lại...

Một hôm chị hỏi tôi:
- Nếu em gái tôi còn sống, bạn sẽ sang Hàn Quốc thăm nó chứ?
- Vâng chị ạ! Dù em ấy không còn em cũng muốn qua bên đó đến những nơi em ấy từng đi qua, đi con đường em ấy vẫn hay đi, thăm ngôi nhà em ấy từng ở, chạm tay vào những đồ vật mà em ấy từng dùng...
- Có vẻ như bạn vẫn yêu em gái tôi rất nhiều.
- Bạn có tin không em gái tôi nó vẫn tồn tại, vì nhiều điều kỳ lạ xảy ra lắm.
- Nếu em gái tôi còn sống bạn nghĩ sao?

Câu hỏi của chị làm tôi có chút hoài nghi và có một cảm giác gì đó mà tôi không thể lý giải nổi.

Tuy có chút nghi ngờ nhưng tôi đâu có dám nghĩ rằng em vẫn còn trên đời này. Có một thời gian dài tôi như sống trong hoang tưởng về sự tồn tại của em. Thời gian thấm thoát đi qua, mọi thứ có lẽ đã chìm vào cõi bình lặng nếu như không có một ngày tôi nhận được tin nhắn rất lạ từ yahoo của em.

- Anh ơi...
- Em...
- Nhớ...

Như ngay lập tức tôi nhắn lại.
- Sao hôm nay chị nhắn cho em lạ thế này.
- Bạn nhầm hay sao thế, hôm nay tôi đâu có nhắn cho bạn.

Tôi giật mình không hiểu vì sao, chắc là do tôi nhớ em quá nên tưởng tượng ra như vậy. Nhưng không, những ngày sau tôi vẫn nhận được những tin nhắn tương tự.

- Là em là em thật sao, có phải em đó không Phương Kiều?
- Vâng, là em.
- Em vẫn còn sống.
- Bây giờ em mới hồi phục.

Tôi như không tin nổi vào mắt mình nữa, thật là em vẫn còn sống sao? Mọi chuyện sao giống như một giấc mơ vậy.

- Chị gái em đã nói dối anh.
- Những tin nhắn anh gửi, những lần trò chuyện với chị, chị đều đọc cho em nghe.
- Nhưng tay em yếu quá không viết nổi.
- Những lúc đó em toàn khóc thôi.
- Em biết là anh rất đau khổ, nhưng em còn đau khổ hơn.
- Chị toàn nói với em là không muốn anh khổ, vì yêu em anh sẽ khổ, nghe có vẻ hợp lý mà.

Tôi không trách chị vì tôi biết chị làm như vậy là muốn tốt cho tôi. Tôi nói với em:

- Nếu cho anh lựa chọn lại dù là trăm ngàn lần thì anh vẫn chọn được yêu em.
- Nếu có hối tiếc, anh chỉ hối tiếc đó là không được gặp sớm hơn.
- Sẽ yêu em cho đến hơi thở cuối cùng.


Niềm vui hạnh phúc trở lại với tôi, tôi muốn bù đắp cho em thật nhiều cho những thiệt thòi đã qua. Tôi biết rằng có rất nhiều điều em còn giấu không cho tôi biết vì sợ tôi lo lắng, gia đình giấu em về bệnh tình sức khỏe của em, rồi em lại giấu tôi. Những gì tôi biết thật ít ỏi, hầu như tôi chỉ biết qua những cảm nhận. Một thời gian sau tôi mới biết, khi mà chị gái nói em mất là lúc em đang ở bên Mỹ điều trị, có những lúc tưởng chừng như em không qua khỏi. Nhưng cuộc sống vẫn luôn tồn tại sự kỳ diệu.

Mỗi lần hỏi em đều là câu trả lời.
- Em vẫn khỏe, anh đừng lo lắng cho em.

Những ngày sau đó em luôn dành thời gian cho tôi, tình yêu của tôi và em vẫn vẹn nguyên như ngày đầu. Tôi đã động viên em rất nhiều mỗi khi em thấy bi quan tuyệt vọng.

- Ghép tủy hai lần nhưng đều thất bại anh ạ.
- Tiền bạc của gia đình đều dồn vào em.
- Em thấy mình thật vô dụng, là gánh nặng của gia đình.
- Em đừng tự trách mình, đừng coi thường bản thân như thế.
- Em và tất cả mọi người đâu có ai muốn thế.
- Có rất nhiều điều khi sinh ra con người đã không có quyền lựa chọn đó là quê hương đất nước, gia đình, giới tính và sức khỏe nhưng con người có quyền lựa chọn tình yêu, lý tưởng...
- Em đã nhìn thấy sự vất vả lo toan của mẹ và chị, vậy em hãy cố gắng lên đừng phụ tấm lòng của những người yêu thương em.


Nhưng cuộc đời đâu phải là giấc mơ, dường như những điều tốt đẹp lúc nào cũng quá ngắn ngủi. Vào một ngày cuối năm tôi nhận được những dòng tin nhắn đầy nước mắt của em.

"Còn nhớ anh đã đến bên cuộc đời em khi trong em đầy khó khăn và nước mắt. Anh đã chia sẻ và ở bên cạnh em những lúc em muốn gục ngã. Quen anh, yêu anh em cảm nhận được ý nghĩa cuộc sống này, nó khác hẳn cuộc sống cô đơn buồn tẻ trước kia. Em thấy mình thật may mắn như nàng lọ lem bước ra từ sự rụt rè nhút nhát. Em thật sự rất hạnh phúc cứ như là thượng đế ban tặng anh cho em vậy.

Nhưng yêu em anh sẽ khổ và chịu nhiều thiệt thòi, em sẽ là gánh nặng cho anh. Em muốn chia tay, anh hãy quên em đi, hãy tìm cho mình một người con gái tốt hơn xứng đáng với anh hơn. Anh đừng gọi điện hay tìm em, em sẽ thay số điện thoại và chuyển nhà. Nếu em có thể sống em sẽ liên lạc và về nước gặp anh.
Em xin lỗi!"


Đọc xong những dòng tin nhắn của em, tôi như chết lặng. Em đã rời xa tôi vì muốn tốt cho tôi. Tôi đã cố gắng và tìm mọi cách để liên lạc với em nhưng không thể.

Tôi đau đớn và thật sự hoảng loạn, tôi biết mình chẳng thể quên em bởi xung quanh tôi đều là kỷ niệm về em. Tôi không trách em vì tôi biết người buồn nhất chính là em. Tôi sẽ cố gắng sống xứng đáng từng giây để không phụ tấm lòng và sự hy sinh của em.

Chưa có một đoạn kết nào cho tình yêu và sự chia ly của tôi và em...

Tôi chưa biết phải bước tiếp như thế nào trên con đường không có em bên cạnh, tiếp tục cố gắng hướng về phía trước hay bỏ cuộc, buông xuôi?

Nhưng tôi tin cuộc sống luôn có điều kỳ diệu, tôi luôn hy vọng vào một ngày nào đó, ở một nơi nào đó, trong một không gian nào đó... tôi và em sẽ gặp nhau.

Minh Nguyen

Tin đọc nhiều

Thú chơi "vòng tròn lửa" thu hút giới trẻ Thú chơi "vòng tròn lửa" rất kén người chơi vì giá thành của...
Phạm Hương, Hà Thu bí mật tổ chức sinh nhật cho “bà ngoại” Ngọc Giàu NSND Ngọc Giàu đã có một bữa tiệc sinh nhật thật ấm áp bên...
Khảo giá vải may áo dài đón Tết cho chị em Hà thành Giá vải may áo dài năm nay không tăng nhiều so với năm...
Ít ai ngờ đây là dinh cơ hàng nghìn mét, 'thẳng cánh cò bay' của 3 danh hài đất Bắc Giang Còi khiến nhiều người bất ngờ khi "bỏ phố về quê" và "tậu"...