Tháng 12, 2016
Thứ năm
Thứ Ba, ngày 22/10/2013 23:36 PM (GMT+7)

Gặp mẹ trong mơ

Con sẽ dành thời gian còn lại của cuộc đời mình để tìm mẹ. Mẹ chờ con nhé!

Mẹ yêu dấu! Con không còn nhớ đây là thư thứ bao nhiêu con viết gửi cho mẹ. 55 năm đã trôi qua kể từ ngày mẹ bỏ con lại nhà thương tỉnh Thanh Hóa, khi trên người con là bệnh tật đau đớn đến tột cùng, khi con đang vật vờ giữa sự sống và cái chết. Những năm qua con chưa bao giờ nguôi ngoai nỗi nhớ mẹ, mấy chục năm qua con chưa bao giờ thôi hi vọng gặp lại mẹ, con đã chờ đợi mẹ trong vô vọng với câu hỏi lớn nhất đời con ”Tại sao mẹ lại bỏ con, lẽ nào mẹ không yêu con?”.

Ngần ấy năm là thời gian quá dài cho một sự chờ đợi, có những lúc con đã muốn buông xuôi tất cả. Con sẽ không chờ mẹ nữa, con sẽ quên mẹ như mẹ đã quên con, nhưng con không làm được điều đó vì vậy mà cuộc đời con luôn sống trong tận cùng nỗi đau của một đứa trẻ bị bỏ rơi vẫn cố gắng chờ đợi mẹ quay trở lại đón mình. Con chờ đợi trong tuyệt vọng. Có thể con là một đứa trẻ bất hạnh ngay từ khi lọt lòng mẹ vì con mang trên người những tật nguyền và bệnh tật, cũng có thể mẹ đã không mong chờ con xuất hiện trong cuộc đời mẹ nhưng mẹ đã nuôi con đến lúc con 5 tuổi vậy tại sao mẹ lại nỡ bỏ con lại giữa lúc con cần mẹ nhất.

Con còn nhớ rất rõ đó là vào năm 1957, lúc đó con khoảng 4 hay 5 tuổi, con bị dị tật gù lưng bẩm sinh rất nặng, năm đó con bị mọc rất nhiều mụn ở mông bên phải và bị hoại tử vùng mông nên mẹ đưa con vào nhà thương tỉnh Thanh Hóa để chữa trị. Khi ngồi trên xe mẹ vẫn ôm con vào lòng vỗ về con cho bớt đau, con cứ nghĩ mình là đứa trẻ hạnh phúc nhất, nhưng con đâu có ngờ đó là lần cuối cùng con được mẹ yêu thương. Trước khi về mẹ còn dặn con cố gắng ngoan,nghe lời bác sĩ, khi nào hết bệnh mẹ sẽ đến đón con về, nhưng mẹ ơi con đã rất ngoan, con đã hết bệnh, con cũng đã chờ đợi mẹ một tháng, hai tháng rồi một năm, nhưng sao mẹ vẫn không đến đón con về...

Mẹ ơi! Mẹ có từng nghĩ con sẽ sống ra sao khi mẹ bỏ một  đứa con tật nguyền ở lại cái nhà thương rộng lớn đó không. Con cứ la lết ở đó để chờ mẹ. Thời gian càng trôi đi con càng sợ hãi, con đã khóc hết nước mắt, đã đợi chờ trong mỏi mòn, con nhớ mẹ nhiều lắm mẹ ơi. Con thiếp đi trong đói khát và lạnh. Con mơ thấy mẹ đến đón con về và ôm con bằng vòng tay ấm áp yêu thương. Mẹ mua cho con cái bánh bò mà con thích ăn nhất, con tha hồ nũng nịu với mẹ, con trách mẹ ”Sao mẹ đi lâu thế, làm con sợ mẹ bỏ con” mẹ lau nước mắt cho con rồi ôm con vào lòng thì thầm ”Mẹ sẽ không bao giờ bỏ con vì mẹ rất yêu con, con trai ạ”. Nhưng đó mãi chỉ là giấc mơ, một giấc mơ mà con đã mơ suốt gần 60 năm qua, mơ từ lúc con còn là một đứa trẻ đến nay tóc con đã bạc, mỗi khi nghĩ về mẹ con vẫn tưởng mình chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

Gặp mẹ trong mơ - 1

Bao nhiêu năm nay con đã vượt qua mọi khó khăn để bám trụ lại nơi đây chờ mẹ (Ảnh minh họa)

Mẹ kính yêu! Ngàn lần con vẫn xin được gọi mẹ như thế. Bao nhiêu năm qua không có con bên cạnh mẹ có được khỏe không? Có phút giây nào mẹ nhớ đến đứa con trai tội nghiệp của mẹ không? Bây giờ mẹ cũng đã trên dưới 80 tuổi rồi, chắc là mẹ không còn nhớ đến con nữa. Ngày đó con đã đi theo một người đàn ông lạ khi ông ấy hứa đưa con về nhà với mẹ, nhưng con đã lầm, nơi con đến là một nơi xa lạ, không có mẹ càng không có người thương yêu con. Con đã sống những năm tháng đói rét ở đó, con phải đi ở cho rất nhiều gia đình nơi làng đó chỉ để có miếng ăn lót dạ. Con sống với những trận đòn thừa sống thiếu chết của chủ, con ngấp ngoải trong đớn đau bệnh tật nhưng cũng nhờ những giấc mơ về mẹ, và niềm tin một ngày sẽ được về bên mẹ nên con đã chống chọi được với mọi thứ, con đã sống mẹ à. Nhiều lần con bị người ta đánh đập, bỏ đói, con vừa khóc vừa dọa họ ”Mai mốt mẹ về sẽ mách mẹ”, con trai mẹ thật khờ phải không mẹ.

Thời gian trôi qua con cũng lớn lên, con mơ hồ nhận ra mẹ sẽ không bao giờ quay về đón mình nữa nhưng con vẫn chờ ở cây đa đầu làng vì con vẫn ngốc nghếch nghĩ rằng biết đâu một ngày nào đó mẹ về lại nhà thương tìm con, người ta sẽ chỉ nơi con đang ở bây giờ để mẹ tới đón. Lớn lên con cũng đã tự đi tìm mẹ nhưng mọi thứ thật khó khăn vì con không nhớ được chút gì về nơi con được sinh ra, con giận mình vì ngay đến khuôn mặt mẹ con cũng không nhớ được. Con lại càng không có chút ấn tượng gì về cha. Con đau khổ trong tuyệt vọng. Con mang từng con cá con cua để đổi lấy cái chữ của những đứa trẻ khác, con đã biết đọc, biết viết rồi mẹ ạ. Con đã viết hàng trăm lá thư cho mẹ nhưng con không có cách nào gửi cho mẹ. Mẹ biết không, hôm trước con đã mơ một giấc mơ kinh hoàng, con mơ thấy mẹ đã không còn trên thế gian này nữa, con đã mang tất cả thư con viết cho mẹ đốt đi rồi mẹ ạ. Đây có thể là lá thư cuối cùng con viết cho mẹ vì nếu thật sự mẹ đã không còn sống nữa thì con muốn mẹ được ra đi trong thanh thản, con không muốn mẹ phải bận tâm vì con nữa. Con viết lá thư này gửi mẹ cũng hi vọng ai đó biết chút ít thông tin về con biết đâu con sẽ tìm được mẹ, được thắp cho mẹ nén hương để mẹ biết con đã về bên mẹ và được một lần nhìn di ảnh của mẹ để thỏa lòng nhớ mong. Bây giờ con đã yếu lắm rồi, các cháu của mẹ muốn đưa con vào miền nam để chăm sóc nhưng con vẫn không muốn đi đâu mẹ ạ, bao nhiêu năm nay con đã vượt qua mọi khó khăn để bám trụ lại nơi đây chờ mẹ thì bây giờ con cũng sẽ ở đây chờ mẹ thôi, chờ đến hơi thở cuối cùng.

Nghe người ta kể lại lúc con mới về con nói giọng của huyện Cẩm Thủy - Thanh Hóa, con chỉ nhớ tên mình là ƯNG, không nhớ họ, con bị gù mấy đốt sống lưng, mông bên phải bị hoại tử nên mẹ đưa con đến nhà thương tỉnh Thanh Hóa. Với những đặc điểm đặc biệt của cơ thể con thì nếu như mẹ hay người thân nhìn thấy con chắc sẽ nhận ra con phải không mẹ nên con sẽ dành thời gian còn lại của cuộc đời mình để đến đó tìm mẹ. Mẹ chờ con nhé!

Cho dù tóc con đã bạc trắng đầu nhưng với mẹ thì con mãi vẫn chỉ là đứa con bé bỏng của mẹ mà thôi phải không mẹ. Rồi con vẫn sẽ khóc khi nhìn thấy những đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi, con sẽ khóc khi nhớ về mẹ và con vẫn sẽ hi vọng ngày được gặp lại mẹ như mấy chục năm qua con đã từng hi vọng. Quá khứ không thể thay đổi nhưng con ước gì quá khứ không bao giờ lặp lại, không còn những đứa trẻ bị cha mẹ ruồng bỏ để không còn những đứa trẻ phải cả đời sống trong chờ đợi và đau khổ như con. MÃI MÃI YÊU MẸ!

Con trai của mẹ

Tin đọc nhiều

Thú chơi "vòng tròn lửa" thu hút giới trẻ Thú chơi "vòng tròn lửa" rất kén người chơi vì giá thành của...
Phạm Hương, Hà Thu bí mật tổ chức sinh nhật cho “bà ngoại” Ngọc Giàu NSND Ngọc Giàu đã có một bữa tiệc sinh nhật thật ấm áp bên...
Khảo giá vải may áo dài đón Tết cho chị em Hà thành Giá vải may áo dài năm nay không tăng nhiều so với năm...
Ít ai ngờ đây là dinh cơ hàng nghìn mét, 'thẳng cánh cò bay' của 3 danh hài đất Bắc Giang Còi khiến nhiều người bất ngờ khi "bỏ phố về quê" và "tậu"...