Tháng 06, 2020
Thứ hai
Thứ Năm, ngày 05/07/2018 17:55 PM (GMT+7)

Làm dâu chốn địa ngục (Phần 2)

Rồi nếu ai nói mẹ chồng tôi tốt với con dâu, thì tốt ở đây là bà đã ngang nhiên bế con của tôi đi. Thậm chí còn nói bố mẹ tôi sao khi xưa lại sinh tôi ra vào cái giờ oái oăm như vậy, để bây giờ tôi mang hoạ sát con.

Làm dâu được năm năm, cũng là năm năm Thanh nhẫn nhịn mẹ chồng đủ đường để trở thành một nàng dâu hiền thảo. Nhưng dù cô có làm mọi cách, cũng không thể vừa ý mẹ chồng. Không những thế, bà còn đang tâm chia cách mẹ con Thanh khi nó vừa mới sinh ra, còn đỏ hỏn bà đã bế nó về nhà và nuôi nấng, từ chối tình mẫu tử của Thanh dành cho nó chỉ vì một lời phán của thầy bói: Thanh mang hoạ sát con!

Khi mâu thuẫn này chưa được giải quyết thì mâu thuẫn khác lại xảy đến, Thanh được bác sĩ chẩn đoán không thể có con. Mọi hy vọng làm mẹ của cô bị chặt đứt. Thanh phải quay sang đấu tranh với mẹ chồng để giành con lại từng chút một.

Với người khác cuộc sống của họ là một dòng chảy nhanh, mạnh, với tôi, cuộc sống trôi qua thật nặng nề và chậm rãi. Mỗi tuần phải ngồi chờ đến khoảnh khắc được gặp con đều dài như thế kỷ. Tôi cảm thấy tâm hồn mình héo úa đi vì chờ đợi nhưng không biết làm cách nào hơn.

Nhiều khi tủi thân, ức chế gọi điện cho mẹ kể khổ, mẹ chỉ biết thở dài bảo:

- Con ơi đã về làm dâu nhà họ thì phải thuận theo nhà họ, cố gắng chịu đựng chờ đến đứa sau, dồn hết tình yêu cho nó thôi.

- Con không chịu được mẹ ạ! Con thấy tức lắm. Tức cả chồng con nữa. Sao anh ấy lại xa được đứa con của mình? Anh ấy không xót nó hay sao?

- Con còn lạ gì chồng con nữa, cả cái nhà đó đều nằm trong tay mẹ chồng con. Chẳng ai thay đổi được chuyện gì cả đâu.

Chẳng ai thay đổi được chuyện gì sao? Tôi chưa bao giờ nghĩ lấy chồng lại chính là một cuộc chiến như thế này.

Nghe lời mẹ nói mà tôi lại chỉ càng thêm đơn côi. Không có ai hiểu cho tôi cả, ai cũng nghĩ tôi phải xuôi thuận theo số phận, vì tôi là dâu. Nhưng Khoai là con trai của tôi, nó còn sống, tôi cũng còn sống, vậy mà lại như cách biệt nghìn trùng. Tôi cảm thấy thật bế tắc với cuộc sống này.

Làm dâu chốn địa ngục (Phần 2) - 1

Nghe lời mẹ nói mà tôi lại chỉ càng thêm đơn côi. Không có ai hiểu cho tôi cả, ai cũng nghĩ tôi phải xuôi thuận theo số phận, vì tôi là dâu.  (Ảnh minh hoạ)

Việt bắt đầu chuyến công tác dài ngày, anh gọi điện, nhắn tin cho tôi suốt vì sợ tôi sẽ buồn. Nhưng nỗi buồn của tôi đâu phải nỗi buồn chán như anh tưởng. Phải khi nào tôi được sống cùng Khoai thì nỗi buồn này mới vơi đi được.

Ấy thế mà mỗi lần về nhà nội, gặp hàng xóm ai cũng cười chào tôi theo cái kiểu: “Trông kìa, con bé thật may mắn. Nhìn nó thật là có số hưởng”. Thật vậy, ngoài những người hiểu được nội tình ra, ai nhìn vào cũng bảo tôi có một bà mẹ chồng trên cả tuyệt vời. Ngày cưới, một mình tay bà lo liệu từ trong ra ngoài. Bà còn lo cho cả lễ cưới bên nhà gái. Ngày tôi sinh nở, bà đi hết Đông Tây Nam Bắc tìm thầy bói tính giờ sinh chuẩn để con tôi ra đời có số Đại Phúc Đại Cát, cả đời sung sướng. Cuối cùng có được lá số ấy rồi, thì mẹ con tôi lại phải chia lìa. Lúc ấy bà chép miệng buông một câu rằng:

- Thôi được cái này mất cái kia. Cũng may là ra đúng giờ.

Nhiều lần nghe người ta khen tôi có mắt, chọn được nhà chồng tâm lý, yêu chiều mà tôi thực muốn đánh chết họ. Họ không hiểu những tổn thương mà tôi phải nhận nhiều đến thế nào, thì làm sao có thể mở miệng phán như vậy!

Chuyện là sau khi lo lễ cưới cho bên nhà gái giúp bố mẹ tôi, thì mẹ chồng tôi qua nói bóng gió rằng đã giúp đến như vậy rồi mà còn không biết đáp lễ hay sao. Bố mẹ tôi đành phải bán đứt mấy mảnh ruộng vườn đi để lo cho vợ chồng tôi cái mảnh đất, sau đó vợ chồng tôi tích góp mới xây được căn nhà như hiện giờ.

Mẹ chồng tôi xưa nay nổi tiếng là khéo ăn, khéo nói, khéo lấy lòng người. Đi đâu bà cũng được người ta ca tụng hết lời. Duy chỉ có tôi là nhìn thấu con người bà thôi.

Nếu ai nói mẹ chồng tôi hào phóng, thì họ đã bị đánh lừa rồi. Cụ thể là chuyện cho gia đình tôi vay tiền tổ chức lễ cưới, rồi quay lại lấy gấp mười lần số tiền đó. Rồi nếu ai nói mẹ chồng tôi tốt với con dâu, thì tốt ở đây là bà đã ngang nhiên bế con của tôi đi. Thậm chí còn nói bố mẹ tôi sao khi xưa lại sinh tôi ra vào cái giờ oái oăm như vậy, để bây giờ tôi mang hoạ sát con.

Còn rất nhiều chuyện nữa về mẹ chồng nhưng tôi sẽ không kể ra. Bởi chỉ cần nghe đến đây cũng đủ hiểu được bà là một người như thế nào.

Lúc tôi bảo với Việt rằng lo tiền điện hằng tháng cho bố mẹ ở quê, thật ra cũng chỉ có hơn một trăm ngàn thôi không có gì nhiều. Nhà quê đâu dùng điều hoà, máy giặt gì lắm. Nhưng mẹ chồng tôi biết được liền chống tay vào nạnh mà quát vợ chồng tôi mang tội bất hiếu. Tôi về làm dâu là phải phụng dưỡng mẹ chồng, đằng này lại dám lôi kéo chồng lo cho nhà vợ là việc trời đánh. Bà nói ở cái đất nước Việt Nam này tục lệ là vậy, còn không thích thì sang Tây mà sống. Việt thấy thế cũng xuôi thuận, kéo tay tôi bảo rằng:

- Dù sao có hơn một trăm ngàn. Ông bà cũng có lương hưu. Mình đóng cái gì to tát chứ cái nhỏ nhặt ông bà lại tự ái.

Tôi nghĩ đó cũng là chuyện nhỏ nên không so đo nữa. Nhưng mà tôi lại nghĩ đến chuyện lắp cho bố mẹ cái máy giặt, để ông bà không phải giặt tay trời lạnh nữa. Đến khi lắp xong lại bị mẹ chồng đem ra sỉ vả bảo cứ chiều người già, rồi đến lúc họ lại như trẻ con, được đằng chân lân đằng đầu.

Thiết nghĩ mẹ chồng tôi cũng xấp xỉ tuổi bố mẹ tôi, bà được ở nhà sang, máy giặt điều hoà đầy đủ, bà nói vậy mà không biết ngượng miệng hay sao? Nhưng tôi nghe xong cũng đành im lặng, không dám nói lại. Tôi sợ Việt sẽ tức giận, với lại hàng xóm người ta nhìn vào cũng không hay.

Cứ như thế, tôi làm dâu một cách nhẫn nhịn và chịu đựng đã được hơn năm năm trời rồi.

Làm dâu chốn địa ngục (Phần 2) - 2

Cứ như thế, tôi làm dâu một cách nhẫn nhịn và chịu đựng đã được hơn năm năm trời rồi. (Ảnh minh hoạ)

- Đã thấy chưa? Tao bảo rồi mà. Lấy chồng sớm làm gì cho lời ru thêm buồn! - Yến chép miệng nói.

Tôi nhìn cái ly sinh tố bị nó khuấy đến đáng thương. Đáp:

- Tao cũng khổ tâm lắm. Đời chẳng bao giờ mê tín cái chuyện gì, thế mà cuối cùng lại bị mấy thứ nhảm nhí đó làm cho ảnh hưởng.

- Tao nói thật nhé, tao mà là mày tao cứ đến nhà bả rồi dắt đứa con về. Ra sao thì ra. Bà thích thì tìm đứa khác về mà đẻ cho bà.

- Thôi, như vậy cũng không phải lắm. Dù sao cũng là mẹ của chồng mình mà.

- Mày cứ hiền lành như vậy bảo sao không bị bắt nạt. Thời buổi bây giờ làm gì có chuyện về làm dâu nhà nào thì chết làm ma nhà đấy nữa. Mọi thứ đều phải công bằng và quyền lợi, hiểu chưa?

- Hiểu, hiểu, hiểu…- Tôi vội vàng chuyển sang chủ đề khác - Thế chuyện của mày với anh Hùng thế nào rồi?

Yến cũng nhanh chóng bị tôi đánh lạc hướng, nói đến Hùng cô ta nhanh nhảu kể ngay.

Cuộc nói chuyện của hai đứa luôn luôn diễn ra như vậy. Tôi nói xấu mẹ chồng, than thở với Yến, sau đó nó đưa ra một giải pháp hết sức quyết liệt, và tôi không dám làm theo. Cuối cùng dừng lại ở chuyện của nó với một người đàn ông nào đó.

Sau đó tôi đến siêu thị để mua một chút đồ. Nấu cơm một mình, ăn cơm một mình. Cảm thấy chuyện này dễ dàng nhưng mình làm cũng không xong. Vì tôi thấy nhớ thằng Khoai quá. Tôi cứ nhớ mãi cái lần bác sĩ đặt nó lên ngực tôi, nghe nó khóc oe oe, cảm nhận sự sống nảy mầm từ nó ấm áp, nhớp nháp trên da thịt của mình mà không khỏi xúc động. Tôi muốn có cảm giác ấy một lần nữa. Tôi muốn được ôm con trong tay, được dỗ dành khi nó khóc, được nghe nó gọi “mẹ ơi, mẹ ơi…”

Đứng bần thần rất lâu ở gian hàng tươi sống, một anh chàng ra bảo tôi rằng:

- Chị có cần em giúp gì không?

Tôi vội vàng lắc đầu, che giấu cảm xúc của mình:

- Không, không cần.

Vừa định quay đi tôi đã va phải một người đàn ông, nhưng tôi còn chưa kịp nói lời xin lỗi thì anh ta đã nhanh chóng rời đi. Tôi nhìn theo, thấy quen thuộc nhưng không thể nào nhìn rõ.

Hình như đó là anh.

Khi tôi quay đầu lại, không thấy người đàn ông đó đâu nữa. Chắc có lẽ tôi đã lầm.

Dù con đang sống với bà nội, nhưng Thanh luôn có cảm giác của một người mẹ mất con. Cô phải làm gì để đưa Khoai trở về bên mình? Trong ý định này chưa được ai ủng hộ?

Đón đọc phần 2 truyện dài kỳ: Làm dâu chốn địa ngục vào 19h00 ngày 6/7 tại mục Eva Yêu.

Lan Vy

Tin đọc nhiều

7 nàng Phan Kim Liên "chất" nhất màn ảnh Ngoại hình và diễn xuất của những mỹ nhân này đã thuyết phục...
6 bộ phim "xuyên không" hấp dẫn nhất màn ảnh TVB Cùng điểm lại những câu chuyện vượt thời gian và không gian...
Những bí mật về 3 bà vợ của Bao Công Những điều chưa biết về 3 bà vợ của vị quan chính trực Bao...
7 năm đã qua, "tội đồ" tạo nên kết thúc tệ nhất trong lịch sử phim Hàn cũng lên tiếng Shin Se Kyung - Nữ diễn viên được cho là nhân tố chính tạo...