Tháng 05, 2020
Thứ sáu
Thứ Bảy, ngày 07/07/2018 17:55 PM (GMT+7)

Làm dâu chốn địa ngục (Phần 4)

Tôi im lặng, dùng ánh mắt khinh ghét nhìn anh. Đây là chồng của tôi, một người đàn ông đã hết lòng theo đuổi tôi, hứa hẹn đủ điều rằng sẽ mang lại hạnh phúc cho tôi nhưng cuối cùng cũng chỉ toàn là nước mắt.

Làm dâu được năm năm, cũng là năm năm Thanh nhẫn nhịn mẹ chồng đủ đường để trở thành một nàng dâu hiền thảo. Nhưng dù cô có làm mọi cách, cũng không thể vừa ý mẹ chồng. Không những thế, bà còn đang tâm chia cách mẹ con Thanh khi nó vừa mới sinh ra, còn đỏ hỏn bà đã bế nó về nhà và nuôi nấng, từ chối tình mẫu tử của Thanh dành cho nó chỉ vì một lời phán của thầy bói: Thanh mang hoạ sát con!

Khi mâu thuẫn này chưa được giải quyết thì mâu thuẫn khác lại xảy đến, Thanh được bác sĩ chẩn đoán không thể có con. Mọi hy vọng làm mẹ của cô bị chặt đứt. Thanh phải quay sang đấu tranh với mẹ chồng để giành con lại từng chút một.

Lần này Việt đi công tác về tôi chẳng buồn ra đón, tôi vẫn chưa nguôi giận với anh kể từ cuộc điện thoại đó. Ai ngờ anh cũng chẳng thèm quan tâm tôi, không nhắn một tin, từ lúc xuống sân bay đi ăn uống nhậu nhẹt với bạn đến tận khuya mới về, hành lý còn chưa kịp đem về nhà cất.

Tôi gọi điện cho Yến, khóc lóc, kể lể một hồi cuối cùng cũng chỉ có nó là an ủi:

- Thôi mày, nếu buồn thì để tao đến đưa đi uống rượu giải sầu. Việc gì phải ở nhà héo hon như vậy?

Nhưng tôi không có tâm trạng nào để giải sầu nữa. Tôi chỉ muốn ngồi trong phòng như thế này thôi. Cả ngày hôm nay tôi chỉ nghĩ đến chuyện Khoai đang bị ốm, nó ho, nó sốt thế nào tôi không được chạm tay vào. Tôi thấy hận bản thân mình, vì không đủ sức và lý trí để giành con lại. Tôi vẫn sợ người ta sẽ nhìn vào gia đình tôi mà đánh giá. Rằng tôi là đứa con dâu chẳng ra gì khi chẳng nghe lời mẹ chồng.

- Thanh ơi, Khoai là con của mày cơ mà, có phải người dưng nước lã đâu. Mày cứ bế về nhà mày thì bà ta làm gì được?

- Tao chỉ có một mình, tao không làm được.

- Hay để tao đi cùng mày nhé? Mấy chuyện thế này tao giỏi lắm.

- Đừng Yến, làm như thế là gia đình tao tan nát đấy.

- Thế mày còn định nhẫn nhịn đến bao giờ nữa?

- Tao sẽ nghĩ ra cách ổn thoả hơn mà.

Yến thở ra một hơi không bằng lòng:

- Con điên! Sớm muộn gì tao cũng bị mày làm cho tức chết.

Tôi chỉ biết cười khổ. Đến tôi cũng cảm thấy giận chính bản thân mình chứ nói gì đến Yến. Người ta đã bảo rồi, tính cách quyết định số phận. Tôi cũng biết rằng nếu tôi không mạnh tay thì người thiệt thòi vẫn cứ là mình. Nhưng… tôi yêu Việt, tôi cũng yêu cả Khoai nữa. Tôi không muốn gia đình này vì tôi mà mỗi người mỗi ngả.

Làm dâu chốn địa ngục (Phần 4) - 1

Tôi không muốn gia đình này vì tôi mà mỗi người mỗi ngả. (Ảnh minh hoạ)

Đúng lúc đó Việt trở về, tiếng chìa khoá vứt xuống bàn gỗ khiến tôi nhận ra rằng anh đang rất tức giận. Anh hằm hằm đi vào phòng, đạp mạnh cánh cửa cho dù nó đã mở sẵn rồi. Sau đó lớn giọng quát:

- Cô có phải là con người nữa không? Tại sao cô lại đẩy mẹ? Muốn hại chết mẹ à?

Lúc đầu tôi còn không hiểu anh đang nói đến chuyện gì, nhưng rồi tâm trí tôi bắt đầu tập trung vào hai từ: Đẩy mẹ. Hoá ra anh đang nói đến cái hôm tôi tới đòi thằng Khoai. Lúc ấy vì quá xúc động, mọi hành động đều bộc phát. Tôi không nghĩ rằng mình có ác ý gì với mẹ chồng hết.

Tôi bình tĩnh nói:

- Em chỉ muốn nhìn mặt Khoai, là vô tình mà.

Việt cười nhạt:

- Vô tình cái khỉ khô gì chứ? Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi là mẹ bị khớp, đầu gối rất yếu. Giờ bà ngã ra đấy thì ai chịu trách nhiệm? Sao cô có con mà cô không hiểu được, mẹ giữ thằng Khoai cũng là muốn tốt cho con cái của bà thôi.

- Tốt cái gì mới được?

- Cô đừng quên cô mang hoạ sát con.

- Anh cũng tin vào chuyện đó à?

Việt quay đi, đáp gọn:

- Mấy ngày gần đây cô cứ quanh quẩn bên nó làm nó ốm liên miên. Riết rồi tôi cũng phải tin chứ sao?

Tôi tức giận, đáp cái gối về phía Việt. Người mà tôi tin tưởng nhất cuối cùng cũng vẫn đứng về phía mẹ chồng. Anh ta là một người đàn ông, lý trí đầy mình mà lại tin vào dăm ba cái chuyện mê tín này?

Việt cầm gối rồi vứt lại lên giường, anh ta chỉ vào mặt tôi cảnh cáo:

- Một lần này tôi nhịn. Tôi chịu cô đủ rồi đấy. Tôi chiều cô quá rồi phải không?

Tôi im lặng, dùng ánh mắt khinh ghét nhìn anh. Đây là chồng của tôi, một người đàn ông đã hết lòng theo đuổi tôi, hứa hẹn đủ điều rằng sẽ mang lại hạnh phúc cho tôi nhưng cuối cùng cũng chỉ toàn là nước mắt. Tôi vẫn nhớ cái đêm trước ngày cưới, anh đưa tôi về, hôn lên trán tôi rồi bảo: “Từ mai chúng ta sẽ sống chung một nhà rồi. Anh hứa sẽ không bao giờ để em buồn, để em phải hối hận khi đã lấy anh.” Năm năm nay, cuộc hôn nhân “không hối hận” mà anh nói tới chỉ toàn là nước mắt.

Đêm hôm ấy, hai vợ chồng quyết định mỗi người ngủ một nơi. Tôi ngủ trên giường, còn anh thì ra ghế sô pha ngủ. Nhưng tôi trằn trọc mãi cũng không tài nào chợp mắt được, đành mang chăn ra đắp cho anh ấy đang ngủ ngon lành. Tôi làm vợ năm năm rồi cũng hiểu được đàn ông uống rượu vào đều trở nên thô lỗ. Những lời mà anh nói với tôi tôi đều có thể bỏ qua được. Dù gì cũng là vợ chồng, cãi nhau cũng là chuyện thường tình thôi.

Tôi vuốt vầng trán của Việt, thấy được những sự mệt mỏi trên vầng trán ương ngạnh của anh. Hồi mới hẹn hò, anh cũng lãng mạn lắm. Đến tận bây giờ anh vẫn lãng mạn nhưng mà theo một kiểu thực tế hơn.

Đột nhiên Việt nắm lấy cổ tay tôi, anh nói giọng ngái ngủ:

- Đừng làm bừa nữa, anh mệt lắm!

Tôi cười nhẹ, đáp:

- Vào giường ngủ đi, ngoài này lạnh lắm!

Thế là mâu thuẫn giữa hai người được hoá giải. Tôi luôn nghĩ đàn ông chỉ cần mềm mỏng với họ là được. Bởi họ bản chất đã là cứng rắn, nếu mình cũng cứng rắn quá thì e là không ổn. Không hợp.

Từ khi Khoai chuyển về bên nhà mẹ chồng sống, tôi có rất nhiều thời gian rảnh. Cả ngày chỉ thơ thẩn ngồi đợi đến lúc được gặp Khoai. Lâu dần tự tích luỹ được một khoảng thời gian rất lớn trong ngày. Khoảng thời gian ấy tôi chẳng làm gì, chỉ ngồi như vậy.

Hôm nay, sau khi dọn nhà cửa xong xuôi, tôi cũng ngồi trên ghế sô pha đọc sách. Đọc mãi cũng chẳng hết được ngày, tôi nhắn tin vu vơ cho Yến. Cô nói đang chuẩn bị đăng ký một lớp yoga, hỏi tôi có muốn tham gia không? Tôi đồng ý.

Đó là cách duy nhất để tôi quên đi được những ám ảnh về ánh mắt xa lạ, về tiếng khóc thét đầy sợ hãi của Khoai ngày hôm đó. Tôi không hiểu tại sao, nhưng nó cứ in sâu vào trong lòng tôi. Nhiều hôm nóng nực, nhưng chỉ cần những hình ảnh đó vụt qua cũng khiến tôi run rẩy.

Con tôi, có còn là con tôi nữa hay không?

Đầu giờ chiều, Yến đến đón tôi. Hai đứa tới trung tâm không quá xa mà cũng không quá gần nhà để đăng ký. Trên đường đi, nó vẫn khuyên tôi nên đưa thằng Khoai về, để lâu quá không tốt cho tình cảm mẹ con. Yến còn nêu ra một vài ví dụ điển hình khi con bị tách mẹ quá sớm sẽ dẫn đến việc con có suy nghĩ không tốt về chính mẹ của mình, con bị thiếu tình thương, con có xu hướng tự kỷ, v.v… Đúng là chuyên gia sales. Nói cái gì cũng rất thuyết phục. Nhưng tôi chỉ biết nghe rồi để đó.

Làm dâu chốn địa ngục (Phần 4) - 2

Năm năm nay, cuộc hôn nhân “không hối hận” mà anh nói tới chỉ toàn là nước mắt. (Ảnh minh hoạ)

Vì Yến không ở trong hoàn cảnh của tôi nên nó không thể nào hiểu được làm việc đó rất khó. Tôi phải vượt qua nhiều rào cản mới tới được với con trai của mình. Rào cản lớn nhất, là tình yêu dành cho chồng và con.

- Nhưng mà mày chưa đậu thai hả? Mày đã thả lâu rồi mà?

Nói đến vấn đề này tôi cũng thấy lo lắng.

- Không biết nữa.

- Mày đi kiểm tra xem thế nào. Khéo lại tịt ngòi đấy.

- Lúc chửa thằng Khoai nhanh lắm, thả một tháng là dính liền.

- Thế mới bảo phải đi kiểm tra.

Tôi trầm ngâm, không nói thêm gì nữa. Tôi không nghĩ mình có vấn đề gì cả, vì trước khi mang thai Khoai, tôi có đi khám bác sĩ đã nói cơ thể của tôi rất tốt, dễ dàng có thai và có đầy đủ nội tiết tố để thai phát triển khoẻ mạnh. Nhưng… Nếu Việt có vấn đề thì sao?

Hai chúng tôi lên tầng bốn của toà nhà, ở đây có kết hợp nhiều loại hình như Gym, yoga, dance… Nhạc từ mọi phía xập xình chát chúa ập tới khiến tôi phải cau mày. Nhưng Yến chỉ cười huých tay:

- Tin tao đi, tập yoga xong là nhẹ nhõm lắm. Trước tao có tập ở đây sáu tháng rồi, ok đấy.

Tôi gật đầu, chưa tin lắm vào những gì nó nói.

Sau đó chúng tôi được nhân viên cho đi tham khảo buổi tập yoga đang diễn ra. Và bất ngờ thay, trong lớp học ấy có cả Thành. Khi anh nhìn tôi, ánh mắt có chút bối rối.

Còn Yến thì hoàn toàn bất ngờ, rỉ tai tôi nói nhỏ:

- Oan gia ngõ hẹp rồi.

Người cũ gặp lại bao giờ cũng khiến người ta cảm thấy bối rối. Giữa Thành và Thanh đã có chuyện gì xảy ra khiến cho cô phải khắc cốt ghi tâm anh mãi mãi? Trong khi đó, ước muốn được gần con vẫn chưa hoàn thành. Thanh sẽ phản ứng lại mọi chuyện như thế nào?

Đón đọc phần 5 truyện dài kỳ: Làm dâu chốn địa ngục vào 19h00 ngày 8/7 tại mục Eva Yêu.

Lan Vy

Tin đọc nhiều

7 nàng Phan Kim Liên "chất" nhất màn ảnh Ngoại hình và diễn xuất của những mỹ nhân này đã thuyết phục...
6 bộ phim "xuyên không" hấp dẫn nhất màn ảnh TVB Cùng điểm lại những câu chuyện vượt thời gian và không gian...
Độc đáo trang phục Việt 4000 năm lịch sử Mỗi giai đoạn đều có những dấu ấn về trang phục rất riêng,...
Những bí mật về 3 bà vợ của Bao Công Những điều chưa biết về 3 bà vợ của vị quan chính trực Bao...