Tháng 09, 2017
Chủ nhật
Thứ Năm, ngày 11/09/2014 13:46 PM (GMT+7)

Ngại ngùng khi hôn lên má em!

Vẻ hồn nhiên của em khiến tôi mỉm cười và quên đi sự ngại ngùng của mình.

Tôi là giáo viên của một trường nông thôn, tôi đã dạy em suốt 3 năm học. Ngoài thời gian dạy chính khóa trên lớp, tôi còn dạy em trong đội tuyển học sinh giỏi của trường. Tôi cũng không biết tình cảm của tôi dành em nảy sinh từ bao giờ. Tôi đã có một gia đình hạnh phúc và một cậu con trai đáng yêu 3 tuổi. Tôi cũng không biết gọi cái thứ cảm giác này là gì nữa, nhưng lúc nào tôi cũng nghĩ đến em, muốn nhìn thấy em mỗi ngày, muốn thấy em cười với tôi. Nụ cười của em thật trong sáng và hồn nhiên. Hồn nhiên đến nỗi tôi không thể nói với em rằng tôi đã thích em. Vì em vẫn còn đang học, và con đường phía trước rất dài. Tôi không muốn em rơi vào vòng xoáy của tình cảm khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường. Nhưng đôi khi tôi không kiềm chế được bản thân và tình cảm của mình khi thầy trò dạy và học bên nhau vào những buổi chiều dạy đội tuyển (Dĩ nhiên là có cả những học trò khác).

Em hay hỏi bài tôi và nhoẻn miệng cười. Nụ cười hồn nhiên đó đã vô tình làm tôi thấy vui vui mà không muốn buổi chiều đó kết thúc. Tôi biết rằng em chưa biết và chưa bao giờ biết đến cảm giác mà tôi đã dành cho em vì tôi cố giấu chặt nó trong tận đáy lòng mình. Có lẽ đó sẽ là điều mà tôi sẽ không bao giờ để cho bất cứ ai trên đời này biết. Vì tôi thấy xấu hổ với đồng nghiệp, với gia đình, và với chính bản thân mình. Tôi cũng không biết mình đã, đang và sẽ nghĩ gì hay mình sẽ làm, nên làm gì bây giờ nữa khi trong đầu tôi là cả một mớ tình cảm hỗn độn. Có những hôm tôi đã nói chuyện, tâm sự riêng với em về rất nhiều thứ và dĩ nhiên là không để lộ tình cảm của mình. Mục đích chỉ là muốn gặp em, hiểu em và muốn thấy em cười.

Năm học vừa qua trước ngày thi học sinh giỏi tôi đã gặp và động viên em cố gắng thi tốt. Và em cũng đã hứa là sẽ thi tốt một phần là vì tôi và cũng một phần vì gia đình em sẽ đưa em đi nghỉ mát vào dịp 30/4 và 1/5. Cuộc nói chuyện giữa tôi và em kết thúc bằng một câu nói đùa của tôi rằng “Hãy nhớ đi chơi vui vẻ và mua quà về cho tôi nhé”. Và thế là tôi cứ đợi em về để rồi lại thất vọng trong sự chờ đợi. Khi về em nói với tôi “không biết tôi thích quà gì” và thế là tôi đã nói với em “sẽ cho em nợ”. Cuối cùng kết quả thi cũng có, em có đạt giải nhưng kết quả không như chỉ tiêu tôi đã đặt ra cho em. Vậy là tôi lại thất vọng lần nữa và buồn bã chỉ biết nói với em “Thôi cố gắng năm sau vậy”.

Ngại ngùng khi hôn lên má em! - 1

Tôi đã hứa với bản thân sẽ không bao giờ hành động thiếu suy nghĩ như vậy nữa (Ảnh minh họa)

Thời gian 2 tháng hè đã trôi qua, tôi không liên lạc và không gặp em trong suốt 2 tháng đó. Tôi dành hết thời gian bên gia đình và dọn dẹp nhà cửa. Khoảng thời gian này tôi thấy thật sự bình yên vì không còn nghĩ đến em nữa. Nhưng rồi cũng đến ngày đi làm và 1 năm học mới lại bắt đầu. Những cảm xúc trong tôi lại ùa về khi tôi gặp em. Giờ đây em đã lớn hơn, trưởng thành hơn và tôi thấy vui vì điều đó. Hôm sinh nhật em tôi đã nói chuyện với em và em nói không muốn chia sẻ niềm vui này với bạn bè bởi em là người sống khép kín và cũng chưa bao giờ nhận được quà sinh nhật của bạn bè cũng như gia đình. Vì vậy tôi đã quyết định sẽ tặng em một món quà thật đặc biệt mà có lẽ tôi cho rằng em sẽ nhớ mãi. Tôi nói trước với em là em đừng quá bất ngờ nhé. Và tôi hi vọng sau khi em nhận xong món quà này thì cũng đừng ngại khi gặp tôi. Vì tôi sợ sẽ không bao giờ còn được nói chuyện với em nữa và thế là em đã đồng ý.

Tôi đã lấy hết can đảm để nói với em rằng: “Em hãy nhắm mắt lại”. Tôi nhận thấy trên khuôn mặt em lúc này là sự tò mò và hồi hộp. Không biết con tim em có đập rộn rã như tôi bây giờ không? Tôi tiến lại gần em và đặt lên má em một “nụ hôn nhè nhẹ” và nói với em một lời chúc đơn giản “Chúc em sinh nhật vui vẻ”. Xong rồi em mở tròn mắt lên nhìn tôi. Tối thấy ngài ngại và hỏi “Em nghĩ sao?  Có cảm giác gì?”... các bạn biết câu trả lời của em là gì không?. Em nói với tôi là “em thấy bình thường mà”. Vẻ hồn nhiên của em khiến tôi mỉm cười và quên đi sự ngại ngùng của mình. Trước khi ra về tôi đã không quên nói với em "Hãy coi đây là bí mật nhé!”. Tôi cũng thầm xin lỗi em nếu tôi làm em sợ. Tôi cũng chắc rằng em đã biết được phần nào đó tình cảm của tôi dành cho em và tôi chỉ cần như vậy là đủ. Tôi cũng biết giới hạn của tình thầy-trò mà.

Các bạn biết không một phần tôi thấy vui, nhưng một phần lại thấy sờ sợ và lo lo. Không biết hành động đó có vượt quá giới hạn của cả thầy và trò không nữa. Nếu đồng nghiệp của tôi và bạn bè của em biết được thì tôi không biết giấu mặt vào chỗ nào và biện minh cho hành động của mình như thế nào nữa. Không biết tôi có sai không nữa? Tôi biết có câu nói “Nếu sợ người khác biết thì đừng làm”. Và tôi đã hứa với bản thân sẽ không bao giờ hành động thiếu suy nghĩ như vậy nữa, sẽ cố gắng để kiềm chế cảm xúc. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi để tôi thấy nhẹ nhõm hơn! Có thể các bạn thấy tôi trẻ con nhưng được chia sẻ tâm sự của mình là tôi đã thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Cảm ơn các bạn đã quan tâm!

Nguyên Hồng

Tin đọc nhiều

Lâm Tâm Như: "Tôi muốn nói lời xin lỗi, quá khứ là chuyện đã qua" Cùng với tin Thiên vương Quách Phú Thành lần đầu khoe con...
Chi Pu làm cô dâu của Bình An, đẹp "không góc chết" giữa biển Cảnh Chi Pu và Bình An ôm nhau thắm thiết trong đám cưới...
Ghét thì yêu thôi: Hé lộ quá khứ số khổ của mẹ "đơn thân" Vân Dung Ghét thì yêu thôi tập 6 đã hé lộ quá khứ đau lòng của mẹ...
Gặp gỡ hai chị em cô gái lưỡng tính xinh đẹp trong "Hai số phận" Không những được ái mộ bởi vẻ ngoài hút hồn, Rubina Dilaik...