Tháng 12, 2016
Thứ bảy
Thứ Ba, ngày 26/11/2013 08:36 AM (GMT+7)

Thư tình: Chúng ta không có duyên nợ

6 năm không quá dài cũng không quá ngắn, tình yêu ấy gắn bó với bao nhiêu nụ cười và giọt nước mắt.

Trời Hà Nội se lạnh và cảm xúc lại ùa về dù lòng muốn tất cả những cảm giác xáo trộn đó biến mất cùng thời gian mãi mãi. Ngồi nghe ca khúc When You Believe của Maria Carey để cho lòng tĩnh lại sau những tháng ngày mệt mỏi vì cái gọi là tình yêu.

6 năm không quá dài cũng không quá ngắn, tình yêu đó gắn bó với bao nhiêu nụ cười và giọt nước mắt, em đã không nhớ mình khóc vì hạnh phúc nhiều hơn hay đau khổ nhiều hơn... để rồi hôm nay nghe lòng thanh thản lạ lùng. Tình yêu với ai đó là như thế nào nhỉ mà với em nó lại cay đắng và nhiều nước mắt đến vậy. Mẹ và chị gái bảo "Nó không đáng để con khóc bởi yêu con nó sẽ mang đến cho con niềm vui, dù cuộc sống có vất vả hay trắc trở như thế nào nó cũng sẽ cố gắng vượt qua để chia sẻ cùng con nụ cười và hạnh phúc...". Mẹ và chị nói gì cũng đúng bởi thực tế là vậy.

Cả tuổi thanh xuân có điều gì đẹp nhất, tuyệt vời nhất em đều dành cho anh có bao giờ đắn đo đâu anh, em không thuộc dạng mù quáng trong tình yêu nhưng những gì chúng ta làm cho nhau còn hơn cả thế nữa. Giờ này có lẽ anh đọc được dòng thư này anh lại nở một nụ cười mỉm rằng "nhắc lại làm gì?". Đúng, nói ra cũng vậy thôi có thay đổi được điều gì đâu, em không cho phép mình hối hận bất cứ điều gì về anh hay có một chút thời gian nào để nghĩ về anh thêm nữa, đơn giản hôm nay là một ngày đầu đông se lạnh, cái lạnh của Hà Nội với thể xác chỉ là sượt qua như kiểu trêu ngươi thôi nhưng với tâm hồn thì em tin ai cũng có những nỗi lòng cất giấu đâu đó sẽ hiện về ngoài sự kiểm soát, mà con người thì làm sao ngăn được cảm giác phải không anh?

Anh đã phản bội em suốt những ngày tháng ấy, nỗi đau ấy đã từng làm em điêu đứng, tha thứ và nước mắt, căm giận và lãng quên...để rồi em xách hành trang ra khỏi cuộc đời anh mà không một lần dám ngoảnh lại. Ai cũng có quyền yêu và ai cũng mong mình nhận được thứ tình cảm chân thành, thất bại trong chuyện tình cảm chủ yếu do từ những người trong cuộc, em không dám để dành một phút nghĩ về sự đổ vỡ là do đâu bởi em không muốn đối mặt với những suy nghĩ không thể cứu vãn tình trạng hiện tại giữa hai ta. Anh hào hoa thật đấy, nhìn rất bắt mắt nhưng những gì thể hiện bên trong con người anh lại quá khác biệt.

Thư tình: Chúng ta không có duyên nợ - 1

Em không muốn dành thời gian để "hoài niệm" về anh hay chuyện gì đã qua (Ảnh minh họa)

6 năm đủ để em hiểu về anh bởi chúng ta chưa bao giờ xa nhau quá 1 tháng trong 6 năm ấy, niềm tin xưa em dành cho anh giờ lạc đâu mất, em nhìn vào đâu cũng không thấy, tất cả đàn ông trong mắt em giờ đều trở nên mơ hồ, nhìn một chàng ca sĩ điển trai hay một anh giám đốc phong độ cũng làm em e ngại cái gì đó sâu xa bên trong có thể rất khác và đáng sợ. Vì vậy em FA, cái ngôn từ để tả tình trạng "một mình" không yêu thương của giới trẻ hiện tại. Mà FA thì đã sao? Thú vị phải biết, ngoài giờ dành cho công việc ra em được tung tăng tại các rạp chiếu phim, được lui tới các điểm cafe ca nhạc, được tụ tập ăn uống với lũ bạn, được buông lời trêu trọc lại những anh chàng bên cạnh... Tóm lại là rất thú vị, em biết vậy em đã chia tay anh từ lâu, từ cái năm thứ 3 yêu nhau anh bắt đầu phản bội, mất quá nhiều thời gian để hôm nay ngoảnh lại tuổi xuân em trôi tuột qua trong ngỡ ngàng, 26 cán đích 27 tuổi, nhưng các bạn và các em vẫn bảo em "xì teen" lắm, nhìn như 20, 21 tuổi vậy, phải chăng tất cả là do chúng ta ảo tưởng thôi đúng không anh, em không già và cũng không yêu anh nhiều như anh tưởng, vậy đó, trong tình yêu chỉ có "điều ngọt ngào ở lại" thôi, những " khổ đau sẽ tan vào quên lãng".

Anh lấy vợ sau mấy tháng gặp gỡ tìm hiểu, em phải cảm ơn cô gái đó đã thay vai em chăm sóc cho anh dù cương vị của cô ấy cao sang hơn em hẳn, cô ấy là vợ, em chỉ là người yêu "cũ". 6 năm từng bữa ăn giấc ngủ, từ cái quần cái áo của anh em lo, giờ có người khác, cũng may xưa em yêu anh cũng lí trí, ngoài cái khoản chăm sóc anh ra em không ủy mị, không phụ thuộc gì vào anh, em vẫn có khoảng trời riêng nên hôm nay em bình an vô sự khi xách hành trang ra khỏi cuộc đời anh. Người ta bảo bản chất mãi mãi là bản chất, khó đổi. Chưa gì anh đã lại phản bội cô ấy, cô ấy thì trẻ và "kém thông minh hơn em" (trích lời anh thú nhận), nên anh có hẹn hò và ngủ với vài cô nhưng cô ấy tin anh tuyệt đối... Em nghe mà thấy thương cô vợ của anh, hạnh phúc vậy khi nào mới bền hả anh, cuộc đời còn dài lắm.

Sau ngày chia tay anh tìm gặp em lần nào cũng khóc, anh nói "sẽ chẳng có người con gái nào dành được trọn vẹn trái tim anh bởi em đã in đậm trong đó, có thể em không tin nhưng tất cả là sự thật, buông tay nhau là anh để em tìm hạnh phúc khác xứng đáng mà em được nhận, gia đình anh vậy em làm dâu trong nhà sẽ vất vả, rất vất vả cho em, em phải hạnh phúc, phải được hơn thế nữa. Anh có đi lấy vợ cũng chỉ tìm một người hợp tính cách là cưới thôi, không muốn yêu đương dài tập nữa chi cho mệt..". Em mỉm cười trước những lời chúc phúc đó của anh và trước giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt em đã từng vuốt ve lên đó, em lại thấy nhẹ nhàng hơn hẳn. Phải rồi đấy dù có là biện minh lí do gì thì cũng phải thú nhận một điều rằng "chúng ta không có duyên nợ". Anh đừng vội phản bội cô ấy trong khi người ta chưa kịp nhận được nhiều hạnh phúc từ anh, dù sao cũng là vợ anh cơ mà, hôn nhân không giống trò đùa như khi yêu đương trai gái, dù em cũng chẳng có chút cảm tình với cô ta bởi cô ta đã chen ngang và từng xúc phạm em, nhưng dẫu sao là phụ nữ nên em không mong cô ấy bị đau khổ.

Ngày cưới anh em sẽ không đến, không chúc phúc, không gửi quà, không gì cả, không phải vì em ích kỉ nhưng thật sự là anh giờ không là gì trong em hết, không ý nghĩa và không thù hận, tóm lại là không liên quan. Anh cũng đừng cố gắng liên lạc với bạn bè em để hỏi thăm tình hình của em, mail, số điện thoại, facebook của em giờ là mới mẻ và nhiều điều thú vị hấp dẫn, em không muốn dành thời gian để "hoài niệm" về anh hay chuyện gì đã qua.

Vậy nhé anh, anh chắc sẽ đọc được những dòng này vì anh thường xuyên đọc báo mà. Hôm nay đầu đông se lạnh và khá cũng lâu không được tâm sự với anh nên em viết lên đây (10 tháng kể từ lúc chúng ta chấm dứt). Thế gian vẫn cần tình yêu và em cũng vậy, anh đừng lo em đang đi tìm hạnh phúc thực sự của mình, cũng như bao cô gái khác trong cuộc hành trình đi tìm một nửa thực sự hi vọng, hi vọng người đó sẽ cho em nhiều nụ cười hơn anh. Vậy là đủ.

***

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!

ljnhxjnhtq@gmail.com

Tin đọc nhiều

Thực chất, giải thưởng điện ảnh Hàn Quốc mà Lý Hải, Midu giành được ra sao? Khá nhiều người băn khoăn về giải thưởng mà Lý Hải, Midu...
Mẹo đi chợ vải ở Hà Nội Đi chợ vải ở Hà Nội cần có vài mẹo để tiết kiệm mà vẫn mua...
Khảo giá vải may áo dài đón Tết cho chị em Hà thành Giá vải may áo dài năm nay không tăng nhiều so với năm...
Bà mẹ 2 con Mai Thu Huyền "thắt đáy lưng ong" khó tin ở tuổi U40 Nàng Trúc đã thể hiện thần thái đầy cuốn hút trong BST áo...