Tháng 12, 2016
Thứ bảy
Thứ Sáu, ngày 13/09/2013 07:37 AM (GMT+7)

Thư tình: Con nợ mẹ lời xin lỗi

Mẹ à! Đêm nay không ngủ được, con nhớ tới mẹ và gia đình mình.

Cách đây mấy hôm thôi con vẫn ở bên mẹ và chỉ ngủ với mẹ đúng một tối thôi. Trong đêm tối của ngày gần rằm con nhìn ánh mắt mẹ ngủ, ánh mắt của những sự lo âu về gia đình và sự lo âu lớn nhất là con và anh. Nhìn mẹ con nhớ ngày xưa, cái ngày mà con học phổ thông mẹ suốt ngày chửi mắng con. Sao cái ngày đó con ghét mẹ thế, con căm thù mẹ, nhất là những khi con lười học, con đi chơi khuya, con chơi game online...

Cái ngày đó con ham chơi lắm mẹ nhỉ, con bê tha việc học hành suốt ngày cắm đầu vào chơi bời với đám bạn bè mà mẹ thường bảo là bọn lông bông. Có lần con giả vờ học rồi đóng cửa trốn đi chơi nhưng bị mẹ phát hiện, mẹ đã tìm con cả đêm, cầm cái roi dài và to đuổi con chạy bạt mạng, về đến nhà thì con bị ăn đòn rồi. Ngày đó con còn suy nghĩ nông cạn ghét mẹ đến thế. Mẹ bảo con học hành mà con cứ nghĩ con học cho ai đó trong đầu con chỉ có chơi game và toàn những thứ vô bổ. Con nhớ những lần họp phụ huynh của trường tổ chức thì tim con đập thình thình. Con không dám nói vì những lần họp phụ huynh đó kết quả của mỗi lần kết thúc là bị mắng và ăn đòn. Đúng là ngày xưa con ham chơi thật, con ham chơi đến nỗi trượt cả tốt nghiệp cấp 3, lúc đó mẹ tiều tụy, mẹ ra đường không dám nhìn người ta với ánh mắt bình thường. Mẹ à! Con đã làm mất mặt con trước ban bè, con làm mẹ mất mặt trước hàng xóm. Con không thèm suy nghĩ cho mẹ là những việc mẹ làm, mẹ chửi, mẹ đánh con tất cả là vì con yêu của mẹ, sao con ngốc thế nhỉ. Con đang sống trong môi trường hạnh phúc mà mẹ cố gắng tạo cho con mà con lại cố gắng giãy giụa, trốn ra khỏi cái tổ ấm đó.

Trái tim của mẹ nồng ấm, yêu thương và càng ngày càng chảy máu vì con. Nhưng rồi sau đó mẹ không chửi con như trước nữa, mẹ ít nói hơn và động viên con học lại một năm. Rồi con cũng bắt đầu biết suy nghĩ một ít, kết thúc năm học đó con ra Hà Nội học thấm thoát cũng được 4 năm rồi. Những năm tháng đầu tiên con còn xin tiền mẹ đi học, con biết gia đình mình cũng không khá giả gì con cũng biết thân biết phận hơn xưa, rồi con cũng bắt đầu đi làm thêm, làm mọi nghề để kiếm tiền từ bưng bê, bồi bàn, rửa xe, bán trà đá...

Con giờ cũng đã lớn hơn xưa rồi mẹ nhỉ, không biết ăn của mẹ bao nhiêu tấn lúa, bao nhiêu tiền mồ hôi của mẹ nhưng con biết cho dù con yêu cầu gì mẹ cũng đáp ứng được đúng không mẹ. Mẹ à! Bây giờ con biết mẹ đang rất vất vả vì chúng con. Thời gian cũng dần dần trôi đi và mẹ cũng già hơn xưa rồi, nhiều lúc con muốn về với mẹ lắm, con ở ngoài Hà Nội này cũng ít về quê mẹ nhỉ.

Thư tình: Con nợ mẹ lời xin lỗi - 1

Con biết dù con có ra sao đi nữa con vẫn là con của mẹ, niềm yêu thương con của mẹ không bao giờ phai mờ (Ảnh minh họa)

Ngày con về quê thăm mẹ, mẹ gọi con về vì chuyện của anh, khi con về đến nhà mẹ đã đứng cửa đợi con rồi. Con biết mẹ nhớ con lắm, vừa về đến nhà mẹ liền bảo con tắm đi mà ăn cơm. Trong bữa cơm chỉ hai mẹ con nói chuyện với nhau, mẹ kể cho con chuyện xảy ra ở nhà, chuyện cha hay say rượu, chuyện anh trai phát bệnh... Con biết hết mẹ à, con biết và con hiểu. Con càng nghĩ càng thương mẹ nhiều, đáng ra tuổi xế chiều này mẹ đang hưởng thụ cuộc sống an nhàn rồi chứ, đáng ra hai anh em con nuôi mẹ rồi chứ, đáng ra mẹ phải hạnh phúc về hai con rồi chứ... Nhưng không như thế và hoàn toàn đối lập, con năm nay đã 24 tuổi rồi mà vẫn chưa thoát khỏi bàn tay rám nắng của mẹ, anh con cũng đã 26 tuổi nhưng đang đợi mẹ kiếm từng đồng tiền mồ hôi của mẹ. Mẹ à! Con biết con chưa giúp được gì cho mẹ hết, con vẫn là “Cu Em” của mẹ theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

Vào bệnh viện nuôi anh trai mà con biết gánh nặng lên bờ vai mẹ quá lớn lao, cộng vào đó là cha nữa, những lúc bình thường thì không sao nhưng lúc cha say rượu cha chửi mẹ, đuổi mẹ... Con hiểu mẹ đã vất vả đến đâu.

Nhiều lúc mẹ tâm sự với con: “Tao mà không thương hai đứa bay thì tao một thân một mình tao cao chạy xa bay rồi", những lúc như thế con chỉ biết cười trừ động viên mẹ “Thôi cũng qua nửa đời người rồi còn có con mà mẹ” – “Ừ thì tao cũng nói thế chứ tao mà mặc kệ thì ba cha con bay sông ra răng". Mỗi lúc con về quê là hai mẹ con mình tâm sự nhiều mẹ nhỉ, mẹ hỏi biết bao là chuyện nào là học hành như thế nào, sống tốt không, hay về thầy chơi không... con cũng hỏi mẹ buôn bán được không. Cũng may trời phù hộ mẹ ít ốm vặt linh tinh nếu không thì ba cha con sống như thế nào mẹ nhỉ. Bây giờ về phía con mẹ cũng đã yên tâm phần nào rồi nhưng hai ba năm nay chuyện của anh trai làm mẹ tiều tụy nhiều quá, cái căn bệnh của anh nó bệnh không ra bệnh làm mẹ  càng suy nghĩ nhiều hơn, mẹ chạy hết đông tây nam bắc. Nếu không có bàn tay mẹ thì chắc anh con cũng đã...

Hôm trước về thì mẹ cũng đi xem cho hai anh em con một quẻ bó , mẹ nhắc con nhiều lắm nhưng cuối cùng mẹ đọc câu thơ mà thầy phán mà làm con suy nghĩ mãi và dám chắc mẹ cũng thế: “Trải qua một cuộc bể dâu, những người trông thấy mà đau đớn lòng”. Con không biết cái cuộc bể dâu này kéo dài bao lâu nữa, cọn sợ mẹ gục ngã quá, con bằng này tuổi đầu rồi mà cũng chả giúp được gì cho mẹ, mà vẫn còn là một gánh nặng cho mẹ. Ngày vu lan báo hiếu mà con chả nói lời gì với mẹ cả, chưa hề hỏi thăm sức khỏe mẹ, chưa bao giờ mua cho mẹ một món quà từ khi con sinh ra tới giờ. Con thật đáng ghét mẹ nhỉ, chính con cũng ghét bản thân mình, sao con lại là gánh nặng mãi cho mẹ nhỉ. Nhưng con biết dù con có ra sao đi nữa con vẫn là con của mẹ, niềm yêu thương con của mẹ không bao giờ phai mờ.

Mẹ à! Bây giờ là 1h sáng rồi, giờ này chắc mẹ đang ngủ mẹ nhỉ. Đứa con hư của mẹ đang thức này, mẹ muốn đánh con hay mắng con cũng chịu nhỉ. Đêm nay con không ngủ được mẹ à, con nhớ tới mẹ, con thương mẹ lắm. Ngoài mặt con là đứa hay cười đùa và có vẻ vô lo vô nghĩ nhưng con yếu đuối lắm mẹ à. Cứ đêm đêm con nghĩ mẹ là hai con mắt ướt nhòe, nhưng con không sao “sau cơn mưa trời lại sáng" mà mẹ. Mẹ của con phải cố gắng lên nhé, mẹ là niềm hi vọng, tự hào của con đó, mẹ là tài sản vô giá của con. Con cũng cố gắng! Rồi có ngày con sẽ kiếm thật nhiều tiền, sống thật tốt để mẹ được hưởng niềm vui như bao người hàng xóm gần nhà. Rồi có ngày mẹ ra đường vinh hạnh và hạnh phúc vì có “Cu Em“ của mẹ.

***

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!

caongoc1591990@gmail.com

Tin đọc nhiều

Vừa đặt chân về nước, Hà Trần đã tới luyện tập cùng Tùng Dương Sự hoành tráng đầy hứa hẹn của đêm live concert In the...
Ngẩn ngơ vì 10 đại mỹ nhân đẹp nhất “Tây Du Ký” 1986 Đây là bảng xếp hạng do trang China Daily của Trung Quốc...
Khảo giá vải may áo dài đón Tết cho chị em Hà thành Giá vải may áo dài năm nay không tăng nhiều so với năm...
Hoài Linh ngồi ghế nóng cuộc thi hài lớn nhất Việt Nam - Đệ nhất danh hài Việt Đệ nhất danh hài Việt - The King of Comedy hứa hẹn sẽ “gây...