Tháng 12, 2016
Thứ năm
Thứ Tư, ngày 26/03/2014 08:02 AM (GMT+7)

Thư tình: Ngày mưa buồn và nỗi nhớ

Con phố kỉ niệm một chiều mưa vô tình lại để những nỗi buồn không tên đến khi nào không hay.

Thoáng cơn gió lặng thinh mang không khí vương buồn của những ngày mưa, từng giọt nước trắng xoá bên khung cửa sổ như đang hoà quyện với tiếng đàn buồn trong một buổi chiều. Mưa! Cơn mưa đến thật bất chợt. Mới hôm nào trời ngập tràn sắc xanh mơ mộng cho những điều dự định phía trước vậy mà giờ đây tiếng rả rích của từng giọt mưa đọng lại như làm lòng người thêm chất chứa những nỗi niềm.

Một sớm tinh mơ thức dậy, khung cửa sổ với sắc vàng nhẹ hoà quyện với trời xanh của bao ngày dường như không còn ghé thăm như mọi ngày. Màu trắng xoá cứ rơi đều đều phía trước báo hiệu cho những rung cảm từ bên trong mà không phải khi nào mới có thể cảm nhận những lúc thế này. Mưa! Cơn mưa cuối tháng 3 lạnh lùng kia đến thật rồi, mưa mang sầu cho nhân thế hay mưa lại đưa những kỉ niệm xưa ùa về... Mưa cũng không cho ai biết câu trả lời, mưa vẫn cứ rơi từng giọt đều đều. Và rồi, khi ta chợt thức giấc và nhìn thật im lặng, ta chợt nhận ra rằng ở đâu đó tình yêu nơi nao trong góc tâm hồn ta cũng đã bay đi theo những cơn mưa phùn ấy.

Cái nắng chiều vương nhẹ trên lá sao ngắn ngủi quá chưa kịp biết được bước đi thời gian là nhanh hay chậm để rồi phải khóc buồn những giọt lệ trên mi vì cơn mưa. Mưa! Con phố kỉ niệm một chiều mưa vô tình lại để những nỗi buồn không tên đến khi nào không hay. Vang đâu đó là những khúc ca xưa ngân lên nhưng thật nhẹ và nhỏ như chìm dần vào những tiếng mưa rơi nặng hạt hay một góc phố nào đó, cũng dưới cơn mưa chiều bao câu hẹn thề trao thật ân ái và để rồi bây giờ mưa lại xoá đi tất cả chỉ trừ có kỉ niệm hay những điều gì đó nhói lòng bên trong... Hay xa xăm hơn là bóng ai đó đang khuất dần trước khi buổi chiều tối dần dưới mưa, mưa ướt át rơi dài trên khuôn mặt đủ làm ta phân vân không biết rằng giọt lệ hay giọt mưa đang lăn dài và lăn dài. Mưa! Mưa có đang hờn giận hay trách thầm ai không...

"Tôi thích đi dưới mưa, để không ai có thể thấy tôi đang khóc..." - Charlie Chaplin.

Thư tình: Ngày mưa buồn và nỗi nhớ - 1

Ta vẫn cần những cơn mưa đến bất chợt và mang cho ta những niềm vui bất ngờ (Ảnh minh họa)

Ngày buồn dần trôi theo từng cánh chim về phía chân trời xa. Mưa vẫn cứ rơi dưới từng đám mây xám trông thật vô hồn. Dõi mắt nhìn theo cánh chim kia ta lại tự hướng mình cũng về một nơi xa xăm nào đó rất vô định. Phải chăng ở nơi nào đó, ngày mưa cũng đến và gieo cho ai đó những bâng khuâng, xao xuyến dù là chút ít trong tâm hồn của cô gái tuổi 19? Lặng! Thật lặng trong tâm hồn và suy nghĩ với những cảm xúc bất chợt như thế, và đôi khi ta ước rằng cơn mưa kia cũng có thể gột sạch đi những điều mà ta chất chứa để rồi lòng ta như được khai sáng vào một buổi bình minh mới.

Tựa cửa sổ, ta thơ thẩn và đâu đó trong ta xen lẫn tiếng tí tách là những hoài niệm về kí ức ngày xưa. Vẫn còn đây, còn nguyên vẹn một ngày mưa khi ta trông ngóng và chờ đợi để mang lại một điều gì đó thật nhỏ bé nhưng với thật ý nghĩa cho một người, và vẫn như mọi khi ta lại... không thể nói thành lời. Ta âm thầm mong, âm thầm nhớ nhung như cách mà ta đã chọn, như lần đầu ta ngại ngùng nhớ và yêu tự thuở nào. Mưa lại rơi, nắng cũng phai dần. Và cũng sự lặng thầm ấy, dù em đã ra đi rồi lại quay về để cho ta một cơ hội nữa, ta vẫn như giọt mưa kia cứ rơi xuống, rơi thật đều và nhiều mà không biết đến điểm dừng - không thể cất tiếng lòng dù rằng luôn chất chứa những cảm xúc đặc biệt mà chỉ có ta nhận thấy được. Một khoảng lặng buồn cho riêng ta chiều mưa...

Dường như cơn mưa đến với tiếng mưa là đủ để khoả lấp đi sự im lặng một góc phòng khi buổi chiều tối dần. Không âm thanh nào khiến lòng ta nhiều cảm xúc hơn lúc này, và cũng chỉ có thế thôi. Nhưng với ta dường như cơn mưa là chưa đủ để vơi đi sự khắc khoải mà bấy lâu ta chờ đợi. Kí ức về một chiều mưa ư? Không! Ta không biết điều đó gọi là gì khi bất chợt cũng một chiều mưa tầm tã ta nhận được một niềm vui nhỏ bé khi cầm điện thoại lên, hay đâu đó là những xúc cảm cũng rất bất ngờ và khó tả trong những tiếng mưa đêm, ta lại được nghe giọng nói lần đầu tiên của ai đó... Đó là những kỉ niệm hay là kí ức trong ta? Bỗng dưng dưới cơn mưa lòng ta lại vấn vương và thật vô định và khó hiểu bởi những điều như thế. Song cơn mưa cũng làm cho ta như thức tỉnh và chợt nhận ra rằng giờ đây kí ức cũng chỉ là kí ức thôi, và ta lại trở về với sự im lặng bên trong bản thân mình mặc cho mưa cứ rơi. Lặng im trong tâm hồn để cảm nhận được cảm xúc của cơn mưa hay im lặng để chờ đợi một điều gì đó chăng? Ta vẫn chờ một cơn gió đến thủ thỉ bên ta để ta biết rằng ai kia vẫn cần và chờ ta như ta đang chờ, ta vẫn cần những cơn mưa đến bất chợt và mang cho ta những niềm vui bất ngờ hay đơn thuần là những tâm trạng vu vơ để ta biết bản thân mình tồn tại và cũng để nỗi nhớ trong ta nguôi ngoai đi...

Và dưới cơn mưa, ta và nỗi nhớ vẫn cứ chờ...

"Sao ta vẫn còn ôm ấp mãi cuộc tình đã ra đi

Sao mưa vẫn còn rơi giăng mắc lối ta về

Dù là đắng cay ta vẫn yêu người ấy

Ta vẫn đợi vẫn chờ... "

***

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!

Khoa Nguyễn

Tin đọc nhiều

Phạm Hương, Hà Thu bí mật tổ chức sinh nhật cho “bà ngoại” Ngọc Giàu NSND Ngọc Giàu đã có một bữa tiệc sinh nhật thật ấm áp bên...
Thú chơi "vòng tròn lửa" thu hút giới trẻ Thú chơi "vòng tròn lửa" rất kén người chơi vì giá thành của...
Ít ai ngờ đây là dinh cơ hàng nghìn mét, 'thẳng cánh cò bay' của 3 danh hài đất Bắc Giang Còi khiến nhiều người bất ngờ khi "bỏ phố về quê" và "tậu"...
Khảo giá vải may áo dài đón Tết cho chị em Hà thành Giá vải may áo dài năm nay không tăng nhiều so với năm...