Tháng 05, 2017
Thứ ba
Thứ Ba, ngày 04/03/2014 08:35 AM (GMT+7)

Thư tình: Người đau khổ vẫn là em

Người mà em yêu đã lừa dối, phản bội và trà đạp tình cảm của em rất nhiều.

Ai mang đau thương kết làm nuớc mắt. Ai mang sâu nặng kết thành thù hằn? Em đã xem tình yêu ấy là một phần của cuộc sống, xem anh là linh hồn của cuộc đời mình. Vui niềm vui của anh, đau cũng đau nỗi đau của anh… Nhiều lần tự hỏi chính mình nếu không phải là anh, tình yêu này không dành cho anh, thì liệu em có mang nhiều đau đớn thế này?

Anh phũ phàng ruồng rẫy tình yêu của em, cứ như có một bức tường vô hình ngăn em chạm vào trái tim ấy, bức tường đó là do anh dựng nên, để ngụy biện cho một trái tim đã hết yêu thương. Dần dần, anh đã biến thành mái hiên, trong cơn mưa người con gái nào cũng đến trú, anh trở thành một chiếc xe bus rẻ tiền người đàn bà nào cũng có thể bước lên, vài đồng bạc lẻ cũng có thể đi mải miết. Hóa ra cái sự chân thành của trái tim anh cũng chỉ đến thế thôi, quá ư là bèo bọt.

Nỗi đau của em đã chuyển thành nỗi sợ hãi, dù bề ngoài kiêu hãnh, mỉm cười và ngẩng cao đầu cất bước. Thẳm sâu trong trái tim, em tự nhủ sẽ không tin vào tình yêu, sẽ lại thu mình trong cái vỏ ốc vì sợ lại bị tổn thương lần nữa. Vết thương đó đã trở thành một vết sẹo làm tôi đau mỗi khi chạm tới.

Bởi thế lúc nào người âm thầm chịu đựng luôn là em, người khóc thầm cũng là em, người hụt hẫng cũng là em! Và người vô tâm mãi là anh.

Tại sao thời gian trôi qua mà vết thương lúc nào cũng vẫn đau như thế, nỗi đau đó dù là trước đây hay bây giờ em vẫn cảm nhận rõ rệt như nhau, cảm thấy rất khó khăn. Anh lúc nào cũng là người như thế, không có gì đáng để em từ bỏ mọi thứ để yêu thương. Anh lừa dối, phản bội thậm chí còn đâm sau lưng em không biết bao nhiêu lần thế mà người ngu ngốc là em vẫn bất chấp nỗi đau dày vò mình và yêu anh không thể rũ bỏ được. Người toàn làm những điều tồi tệ với em mà sao em vẫn yêu nhiều đến thế, tình cảm đó làm em hận bản thân mình biết bao nhiêu và thấy mình bất lực như thế nào. Hình ảnh anh hiện hữu là nỗi đau mà em không thể nào xoá được, không thể tha thứ cho anh va càng không thể tha thứ cho kẻ mặt dày như em vẫn mù quáng không thoát ra được một người luôn chà đạp mình như anh. Sống cùng với nỗi đau là điều thật quá đáng sợ, em không biết mình vượt qua nổi không và đến khi nào vượt qua được, anh mãi mãi cũng sẽ không thể cảm nhận được những gì đã gây ra cho em và những gì em đã và đang đấu tranh để vượt qua, nhiều lúc em thấy ghê sợ chính mình, sao em có thể vô sỉ đến thế, biết thừa anh đã làm ra những chuyện tồi tệ thế nào rồi mà vẫn có thể gần gũi anh. Vì thế mà mãi mãi em vẫn không thể tha thứ cho bản thân mình.

Càng biết nhiều về anh bao nhiêu em càng đau thắt bấy nhiêu, càng đau lại càng không thể rũ bỏ anh và lại càng hận mình hơn. Cứ như thế em tồn tại trong những hỗn độn của anh mà không thoát ra được, nhiều lúc còn không thể tưởng tượng những gì mình biết lại là sự thật về anh, không tin là mình đã yêu nhiều đến thế! Em đã sai khi yêu anh dù biết là không được, lại càng sai khi biết anh chà đạp mình mà vẫn còn yêu, cuối cùng vẫn đang sai khi vẫn không từ bỏ tình cảm mù quáng này. Đúng là có tội với chính bản thân mình, cuộc sống của em hiện tại đã đủ vất vả và tủi nhục lắm rồi thế mà còn yêu một người như anh, đúng là cay đắng thật. Rồi sẽ còn ra sao nữa đây?

Em bây giờ rất sợ biết thêm một sự thật nào nữa về anh, em sợ mình không vượt qua được, sợ mình gục ngã hoàn toàn vì thế em không còn tìm hiểu về anh, thậm chí khi mọi người kể về anh em không dám nghe thêm nữa, càng nghe nhiều thì em càng hận mình thôi. "Cứ tưởng nhắm mắt ngủ là sẽ được bình yên, nào ngờ tổn thương vẫn len lỏi vào trong từng giấc ngủ". Với em đêm nào cũng chẳng thấy bình yên, đó có phải là cái giá cho những sai lầm của mình, cứ tưởng nói quên là sẽ quên được, nói dừng lại là sẽ dừng lại được nào ngờ chẳng thể điều khiển được trái tim mình. Em phải đón nhận sự cô đơn tủi hờn và còn những gì nữa đây, nếu không gặp anh đời em có khác không? Nếu không gặp anh em có buồn đến thế không?

Thư tình: Người  đau khổ vẫn là em - 1

Em bây giờ rất sợ biết thêm một sự thật nào nữa về anh (Ảnh minh họa)

Em nhận ra một điều: khi yêu ai đó bằng cả trái tim thì sẽ chẳng bao giờ có thể gạt bỏ hình ảnh đó ra khỏi tâm trí mình, nó trở thành ký ức đã tồn tại trong cuộc sống và ta không thể nào từ bỏ ký ức! Đây thực ra là một điều hết sức bình thường nhưng sao giờ em mới thấy mình thấm thía, vì con người đó đã trở thành một phần của em.

Ngày hôm qua, hôm nay và cả ngày mai nữa em không biết những ai đã đến sẽ đến và đi trong cuộc sống của mình làm mình rung động, và cũng như ngày hôm nay khi gặp lại những người bạn cũ, với người đã quan tâm em trong suốt mười mấy năm là bạn sao em chưa từng rung động, lại sắt đá và bình thản với tình cảm của cậu ấy đến thế nhưng lại khôg thể sắt đá và lạnh lùng với cái người đang dày vò em trong hiện tại. Thế mới nói sao trái tim lại cứ chọn con đường khó khăn để bước đi mà không đi trên con đường có người luôn chờ đợi, đúng là một trái tim ngu ngốc!

Em tự dẫn mình đi trên con đường cô độc, lúc nào cũng thế luôn luôn cô đơn, mỗi người tồn tại trong cuộc sống này đều là duy nhất, không ai giống ai và vì thế mà nỗi đau của mỗi người cũng khác nhau. Nếu có thể lựa chọn người mình sẽ yêu em nhất định sẽ chọn người bạn của em, người vẫn luôn chờ đợi em và nếu có thể lựa chọn em sẽ không yêu anh- người làm em cô độc, đau đớn và mệt mỏi. Tiếc là trái tim em lựa chọn chứ không phải lý trí em lựa chọn nên em yêu một người không nên yêu rồi. Cảm giác này có phải là hối hận hay không? Yêu thật lòng cũng hối hận sao?

Có người bạn đã nói em cứ thế này sẽ bị chai lì cảm xúc và sợ yêu thương, có lẽ đúng vì em bây giờ rất sợ yêu một người, sợ mình yêu thật lòng quá và người ta sẽ coi thường, sẽ lừa dối, sẽ phản bội... Em không thể chịu thêm những điều đó một lần nữa! Đúng thế, người mà em yêu đã lừa dối,  phản bội và trà đạp tình cảm của em rất nhiều lần nhưng em cứ mãi cố chấp ngu ngốc ôm tình yêu đó. Trách ai bây giờ...

Nghĩ đến quá khứ, hiện tại hay tương lai em đều thấy sợ bởi quá khứ là những đau khổ và nước mắt, hiện tại là sự cô đơn và tương lai là sự sợ hãi và cũng là nước mắt. Nói như thế nghĩa là em hèn nhát, không dám đối diện thực tế  không vượt qua chính mình và không quên được một người. Vấn đề căn bản của em có phải chăng là niềm tin, khi mất niềm tin nghĩa là mất tất cả!

Một người đã có thời gian gần gũi như da thịt trên người, hoá ra cũng bặt vô âm tín giữa biển người mênh mông... Em giờ đây lại đang nhớ đến người đó, đôi khi chỉ muốn gửi một tin nhắn "Anh à! Em nhớ anh lắm" và rằng "Với em, anh vẫn luôn và mãi luôn là điều mà em muốn giữ bên mình!"...  nhưng mà không làm được vì thấy khó quá và không biết có nên nói như thế không? Em thấy mình mềm yếu và bi luỵ, em ghét mình mỗi khi như thế nên muốn lảng tránh cái thứ cảm xúc đó. Có bài viết nào đó đã nói trong cuộc đời mỗi người luôn có sự xuất hiện của hai người: một người sẽ đưa cho mình chiếc ô khi trời mưa và một người sẽ cùng mình đi dưới mưa. Đáng lẽ phải chọn người đi cùng mình dưới mưa, người cùng mình vượt qua lúc khó khăn, nhưng em lại tham lam chọn người đưa ô cho mình, vì tham lam nên chọn những thứ thoáng qua lấp lánh trong chốc lát mà không biết những thứ bền lâu mới là giá trị và khó kiếm tìm.

Đừng nhặt con ốc vàng
Sóng xô vào tận bãi
Những cái gì dễ dãi
Có bao giờ bền lâu
Hãy nhặt con ốc nâu
Chìm sâu dưới đáy biển
Những cái gì khó kiếm
Mới thực sự lâu bền.

***

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!

giotnuocmat.nb@gmail.com

Tin đọc nhiều

63 tuổi, đây chính là nữ giáo sư sành điệu nhất trên thế giới Nhiều người không khỏi ngạc nhiên và có suy nghĩ khác về...
The Voice 2017: Chính thức lộ diện 4 giọng ca xuất sắc nhất năm nay Ali Hoàng Dương, Hiền Hồ, Anh Tú, Hiền Mai là 4 thí sinh lọt...
LHP Cannes 2017: Lý Nhã Kỳ làm tê liệt mọi ánh nhìn khi hóa Nữ hoàng Cleopatra Mỹ nhân Việt Nam kiêu sa và quyến rũ với là da nâu cùng một...