Tháng 09, 2017
Thứ tư
Thứ Sáu, ngày 19/09/2014 09:36 AM (GMT+7)

Thư tình: Nhớ về anh, tình yêu đầu!

Nhìn hai người tay trong tay, không hiểu sao tôi lại ganh tị với người con gái đó để rồi day dứt, hối hận.

Ngồi nép mình ở một góc quảng trường, sao thấy lòng mình trống vắng cô đơn quá! Hơi sương se lành lạnh làm tôi khẽ run lên. Tôi bật dậy hì hục lê bước về nhà nhưng cái chân của tôi không nhấc lên nổi. Tôi duỗi thẳng chân ra rồi nắn nắn bóp bóp cho đôi chân hết tê cứng thì bất ngờ có ai đó ngồi xuống bên cạnh, giọng cất lên làm tôi giật mình:

Thư tình: Nhớ về anh, tình yêu đầu! - 1

Dù cố quên anh nhưng tôi không thể kiểm soát tâm trí của mình (Ảnh minh họa)

- Mai! Tình cờ quá hôm nay được gặp em ở đây. Em đến đây lâu chưa?

Tôi ngẩng lên khi tâm trạng còn ngờ nghệch. Nhìn thật kĩ tôi mới nhận ra đó là Khang - người anh cùng trường thời trung học phổ thông và cũng là… mối tình đầu của tôi. Tôi đáp:

- À! Anh khang, lâu quá không gặp anh! Anh đi cùng ai vậy?

- Anh đi với bạn. Bạn anh đang chụp ảnh quanh đây nè! Còn em đến đây với ai?

- Em đến một mình thôi!

Vừa trò chuyện được mấy câu thì cô bạn anh quay lại. Người ấy cất giọng:

- Mình đi thôi anh! Bạn anh hả?

Anh trả lời:

- Ừ bạn anh, anh đi nhe Mai. Hẹn gặp em sau!

Nhìn hai người tay trong tay có vẻ rất hạnh phúc, khiến tôi thêm chạnh lòng. Anh bỗng xuất hiện rồi vội vụt mất làm cho những  kí ức trước đây bỗng ùa về trong tôi.

Chúng tôi quen nhau vào một buổi sáng bình minh với làn gió khẽ xào xạc qua từng kẽ lá. Lúc ấy, tôi đang ngồi ở một góc ghế đá một mình trong niềm mông lung, diệu vợi và ngắm nhìn đàn cá đang lượn lờ, bơi lội; nhìn những đóa hoa sen trắng tinh khôi đang nở phảng phất mùi hương dìu dịu trước sân trường. Bỗng anh xuất hiện trước mặt tôi:

- Em học lớp nào vậy?  Sao trước giờ anh không thấy em?

- Dạ! em học lớp 10A2. Em ít ra ngoài lắm, thỉnh thoảng em có ra đây ngồi cho khoay khỏa. Anh học lớp nào?

- Anh học lớp 12A3. Nhà anh ở cuối xóm. Nhà em ở đâu?....

Trò chuyện được một lúc rồi anh buộc miệng: “Mình làm bạn nhé!”. Tôi hơi bất ngờ vì từ trước đến giờ chưa có người con trai nào tỏ lời làm bạn với tôi. Thấy anh có vẻ gần gũi, dễ thương nên tôi cũng buộc miệng: “Ừ!”

Kể từ đó, chúng tôi quen nhau và dành nhiều thời gian cho nhau hơn. Mỗi khi tan học, anh vẫn đứng đợi tôi. Có hôm lớp anh được về sớm, còn lớp tôi học đến 5 tiết. Nhưng anh vẫn đứng đó đợi tôi để được về chung, lúc ấy tôi rất xúc động nhưng phải cố dằn lòng kìm nén để những giọt nước mắt không được rơi ra…

Quen anh một thời gian tôi mới nhận ra ra rằng anh là “thần tượng” của nhiều bạn gái trong trường bởi anh sở hữu một ngoại hình điển trai, lịch lãm. Ngoài ra anh còn là một học sinh giỏi và xuất thân trong một gia đình danh giá. Còn tôi chỉ là một người con gái bình thường chẳng có gì nổi bật. Chính vì thế, đôi khi tôi cảm thấy hoang mang, ngờ nghệch không hiểu tại sao anh lại thích tôi.

Dần dần hiểu được tình cảm của anh dành cho tôi. Thế là tôi lao vào vòng xoáy của tình yêu. Tôi yêu anh hơn yêu cả bản thân mình. Mỗi khi xa anh lại thấy nhớ, ở bên anh thì không muốn rời xa. Tôi luôn trân trọng từng giây từng phút ở bên anh…Đó là những cảm xúc đầu đời mà trước đây tôi chưa từng có và kể từ đó tôi biết thế nào là “tình yêu”.

Hè về. Anh ra trường…người ra đi, kẻ ở lại. Chúng tôi mỗi người một nơi. Ban đầu chúng tôi còn liên lạc với nhau, nhưng dần dần những dòng tin nhắn, những lời hỏi thăm từ anh càng lúc càng thưa dần. Từ đó tôi mới nghiệm ra rằng những lời cửa miệng của nhân gian thật quả không sai “xa mặt cách lòng”, tình cảm mặn nồng trước đây của chúng tôi giờ chỉ nép mình trong quá khứ và chúng tôi chia tay nhau trong sự im lặng…

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi. Mỗi ngày xa anh là mỗi ngày tôi tập quên anh để hình bóng anh không còn trong tâm trí tôi. Nhưng rồi hôm nay anh bỗng xuất hiện làm cho những kí ức trước đây bỗng dưng sống dậy. Tôi mang nỗi buồn man mác và nhớ về anh…

Tôi bước đi trong vô vọng như người vô hồn. Không hiểu tại sao nước mắt tự nhiên trực trào ra… Nhìn hai người tay trong tay, không hiểu sao tôi lại ganh tị với người con gái đó để rồi day dứt, hối hận: “Tại sao mình lại đặt quá nhiều niềm tin ở anh? Tại sao mình lại ôm ấp những điều hoang tưởng không thuộc về mình? Mình đúng là kẻ ngu đần!” tôi tự trách móc mình như để an ủi bản thân. Dù cố quên anh nhưng tôi không thể kiểm soát tâm trí của mình. Không hiểu sao tôi không thôi nhớ về anh…

***

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!

Hoàng Trung

Tin đọc nhiều

Bước nhảy ngàn cân: Trấn Thành ví cô gái 120kg mang “thân hình Siu Black, thần thái Hà Hồ" Các giám khảo và MC đều thích thú với sự đáng yêu của cô gái...
20 năm sau bộ phim Đất phương Nam, "bé An" Hùng Thuận đã đi đâu về đâu? Hùng Thuận vẫn chưa vượt qua được cái bóng của "bé An".
Ngỡ ngàng biệt thự vạn người mê của Britney Spears Ngôi nhà Britney Spears mua gần đây là biệt thự siêu sang...
"Gái một con" Trương Quỳnh Anh nóng bỏng với nội y Từ sau khi có con, Trương Quỳnh Anh ngày càng hở bạo.