Tháng 09, 2017
Thứ bảy
Thứ Hai, ngày 25/08/2014 09:36 AM (GMT+7)

Thư tình: Tuổi thơ khờ khạo của tôi

Bây giờ tôi vẫn còn khờ khạo. Có bao nhiêu người đang khờ khạo giống tôi?

Bin, bố bảo rồi, con có chịu ăn no không? Con chó đói ở trong bụng của con đang đói nó sẽ ăn ruột gan và ăn thịt của con luôn đấy! - Đây là lời răn đe cũng như dụ dỗ của một ông bố trong lúc chăm mớm bữa ăn cho đứa con nhỏ của mình. Ông bố này đã phải nhiều phen dở khóc dở cười vì thấy trẻ thơ bây giờ có phần tinh ranh và hiểu biết sớm hơn so với “trẻ em” của thế hệ ông cha của chúng.

Con không ăn đâu, cho con chó ấy đói chết luôn. Con ghét nó lắm! - Đứa bé ấy biết trả lời như thế rồi đấy.

Câu chuyện trên hoàn toàn có thật do một đồng nghiệp kể lại trong lúc chén thù chén tạc với anh em cùng cơ quan. Nghe kể câu chuyện giữa hai bố con nọ hồn tôi cứ như từ từ trôi ngược về miền ký ức tuổi thơ với những ngây ngô và khờ khạo của mình. Và có những lúc ngồi ngẫm nghĩ thấy bây giờ hiếm có đứa trẻ nào khờ khạo như tôi thuở ấy đến vậy.

Ngày thơ bé anh em chúng tôi, đứa nào khuôn mặt cũng "ngồ ngộ và sáng sủa" lắm. Bà ngoại tôi và những người lớn trong làng tôi, vẫn chỉ hay khen nôm na như thế. Ở nông thôn vùng sâu quê tôi ít ai dùng từ "xinh xắn", "bụ bẫm", hay "đáng yêu" để miêu tả những đứa bé có khuôn mặt: “ngồ ngộ”, “sáng sủa” như anh em tôi. Vì có quan niệm: “trẻ con mà tướng mạo ngồ ngộ và sáng sủa dễ bị ông bà khuất mặt quở trách mà sinh bệnh” mà những người lớn tuổi ở quê tôi, ông ngoại bà ngoại tôi, thường khuyên dặn đám trẻ chúng tôi: Con nít về lúc trời tối nhớ, có ai kêu tên mình thì đừng có lên tiếng trả lời, và tối ngủ nếu lỡ thức dậy cũng đừng nhìn ngó gì ở ngoài sân hay ở ngoài đồng ruộng. Có lẽ, đó cũng vì quê tôi từng một thời là vùng của chiến tranh đầy máu lửa còn nhiều bom đạn vương vãi khắp nơi, còn hơi hướm của sự tang thương và chết chóc, nên người dân quê tôi thầm nghĩ-"Có Ma!"!? Thế rồi lũ trẻ làng quê chúng tôi đã thật sự biết sợ, sợ cái bóng đêm tĩnh mịch không một ánh đèn, và sợ luôn tiếng ai đó gọi đến tên mình!

Thư tình: Tuổi thơ khờ khạo của tôi - 1

Tôi vẫn còn có cái cảm tưởng dưới chân mình có con "Ma Da" của dì Năm đã dặn khi xưa (Ảnh minh họa)

Tuổi thơ quê nghèo chúng tôi vào những năm đầu thập niên 80 của thế kỷ trước, đâu có biết gì đến bánh ngon và thức ăn lạ như bây giờ. Một táng đường đỏ có được đã là quý lắm rồi, chia nhau cho chúng bạn chỉ để được dám liếm nhiều lần mà chẳng đứa nào dám ăn ngay vì tiếc…chưa đã thèm. Thiếu thốn là thế đó, ấy vậy mà dì Năm kính yêu của tôi vì lo cho cháu mình ham ăn ngọt sẽ bị nóng bị ho nên đã hay dặn tôi không được ăn mía ăn đường nhiều, rằng con nít ăn nhiều mấy thứ ngọt đó sẽ “mọc ra” mấy ổ kiến ổ ruồi trong bụng chết luôn. Và rồi tôi lại tiếp tục tin lời khuyên nhủ dặn dò của người lớn kính yêu rằng ổ kiến ổ ruồi mọc trong bụng…là có thật.

"Trời ơi! Ao...giếng...lổ bom (hố bom, do bom Mỹ ném xuống ruộng đồng) có nước là có con 'Ma Da"! Lì lợm quá đi, sao cứ hay lại chơi ở gần mấy chỗ này...con Ma Da nó kéo xuống dưới cho coi!". Chúng tôi đâu có biết, bà ngoại, mẹ, dì Năm tôi ai cũng vì thương cháu thương con mới phải "hù dọa" như vậy. Tôi lại thêm một lần phải biết sợ, cái con "Ma Da", mình của nó nhơn nhớt và màu da của nó đen như con trâu…mà dì Năm tôi đã miêu tả! Lớn lên, tôi đã biết chăn trâu, câu cá, bơi lặn bao nhiêu là kênh rạch, ao đìa và cả những lần về nhà bạn miền tây miệt dưới tắm sông, tôi vẫn còn có cái cảm tưởng dưới chân mình có con "Ma Da" của dì Năm đã dặn khi xưa...

Vì thương, sợ cháu mình trốn theo chúng bạn ra ruộng trời nắng nôi rồi sinh bệnh mà dì Năm tôi, đã phải đi bắt cho tôi một con dế than (không phải dế mèn của nhà văn Tô Hoài đâu nhé) rất đẹp, và biểu tôi ở trong nhà chơi và coi chừng đứa em. Tội nghiệp con dế ấy vì tôi khờ dại lấy cái que tre khều khều hai sợi râu của nó, chẳng may đứt cụt đi, tôi sắp khóc vì tiếc bộ râu dài của con dế giống hai cái cờ phất phơ trên mão nón của mấy diễn viên sân khấu tuồng có lần về diễn ở làng tôi. Rồi qua một hồi chăm sóc, ngắm nghía chẳng biết thế nào mà gãy rời mất một cẳng chân của con dế, tôi khóc ré lên như có cháy nhà. Ngoại tôi, mẹ tôi, và dì Năm tôi đang làm đồng phải một phen hú hồn hú vía mà tất tả chạy về nhà khi không biết chuyện gì đã xảy ra cho tôi. Dì tôi an ủi tôi mai mốt chân con dế sẽ mọc ra và mai dì bắt con khác cho. Khóc hưng hức rồi cố nín bởi tôi tin con dế sẽ mọc chân ra và tuổi thơ chỉ qua một đêm ngon giấc đã chẳng còn quan tâm gì đến con dế ấy nữa. Nó đã nhảy đi đâu mất hay có khi chui vô bụng một con gà nào cũng không biết nữa.

Tuổi thơ của tôi khờ khạo là thế đó, và vẫn còn biết bao nhiêu cái khờ khạo đáng yêu nữa, của tuổi học trò, rồi thời đại học cũng có. Bây giờ tôi vẫn còn khờ khạo. Có bao nhiêu người đang khờ khạo giống tôi? Tôi khờ khạo đến nỗi quên mình muốn đem cả trái tim của mình trao cho một người mà người ta chưa hề muốn nhận lấy nó. Trong khi vẫn biết có ở đâu đó, vài người, thậm chí nhiều thật nhiều người đang rất sẵn lòng muốn đón nhận lấy trái tim tôi!

Tôi luôn khờ khạo! Xin được mấy vạn nụ cười hiền dành cho tôi.

***

Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!

Meo Meo

Tin đọc nhiều

Gặp gỡ hai chị em cô gái lưỡng tính xinh đẹp trong "Hai số phận" Không những được ái mộ bởi vẻ ngoài hút hồn, Rubina Dilaik...
Ghét thì yêu thôi: Phương Anh "xấu nết" vẫn làm trái tim đàn ông lỗi nhịp Trong tập 5 Ghét thì yêu thôi, Sĩ (Anh Dũng) chính thức...
“Tình yêu đắm say và bi kịch” qua cái nhìn của vợ BTV Quang Minh Nỗi đau của cô gái chẳng có vài giọt máu trên ga giường...
Chi Pu làm cô dâu của Bình An, đẹp "không góc chết" giữa biển Cảnh Chi Pu và Bình An ôm nhau thắm thiết trong đám cưới...