Tháng 12, 2016
Thứ ba
Thứ Sáu, ngày 05/04/2013 00:01 AM (GMT+7)

Tôi ân hận vì đã sinh con

Tôi không cảm thấy hối tiếc vì đã yêu anh cuồng điên như một kẻ nổi loạn, nhưng mỗi khi nhìn con ngây thơ hỏi han về cha nó, tôi như chết lặng.

Người ta nói con trai học văn thường đa tình, còn con gái học văn dễ nổi loạn. Thời học cấp ba, tôi luôn say sưa với những cuốn tiểu thuyết tình lãng mạn, và từng dự thi học sinh giỏi văn quốc gia. Nhưng thời đó, tôi chẳng yêu ai.

Bố mẹ tôi rất nghiêm. Mẹ không muốn việc học của tôi bị chi phối bởi chuyện yêu đương nhăng nhít. Bố tôi thì chỉ cần thấy có bạn nam nào vào nhà chơi thì đã dò xét đủ thứ, và la mắng xa gần.

Những năm học đại học, tôi cũng có vài mảnh tình vắt vai như lẽ thường. Mối tình đầu là một bạn học cùng ngành văn, mối tình thứ hai là một anh sinh viên toán tin của trường Khoa học tự nhiên, và thêm một số xuyến xao ngấp nghé qua ngưỡng cửa tình bạn khác. Tôi vô cùng thất vọng vì tình yêu ngoài đời sao mà khác với những mối tình trong văn chương đến thế. Ai cũng so đo, toan tính với hiện thực. Chẳng có ai dám yêu đương và hy sinh hết mình cho người mình yêu.

Tôi lại lao vào dòng văn chương hậu hiện đại, kịch phi lý, chủ nghĩa hiện thực huyền ảo, chủ nghĩa hiện sinh… với những nhân vật muốn chống đối xã hội, muốn quay lưng lại với thế giới loài người. Tôi nhận thấy cuộc đời này thật là phi lý, và muốn chống lại với những lẽ thường tình. Tâm lý ấy càng ngày càng sôi sục trong tôi. Tôi cũng muốn nổi loạn.


Tôi ân hận vì đã sinh con - 1
Tâm lý ấy càng ngày càng sôi sục trong tôi. Tôi cũng muốn nổi loạn.
(ảnh minh họa)

Tôi gặp anh vào một buổi trò chuyện về văn học hậu hiện đại. Anh là một họa sỹ nổi tiếng trong giới nghệ thuật, đã cống hiến rất nhiều tác phẩm để đời cho lịch sử mỹ thuật Việt Nam. Ngày gặp tôi, anh đã 65 tuổi, nhỏ hơn ông ngoại tôi 4 tuổi, lớn hơn bố tôi 18 tuổi. Tôi say mê với bài diễn thuyết của anh, tìm gặp anh để nhờ anh giới thiệu một số tài liệu hay cho vấn đề tôi quan tâm. Anh mời tôi đến nhà, hứa cho tôi mượn sách. Tôi đến, và đắm chìm trong tủ sách nghệ thuật uyên thâm của anh. Cứ cuối tuần, tôi lại đến nhà anh mượn sách, đọc sách. Dần dà, tôi thương cảm cho kiếp nghệ sỹ đơn độc của anh, và đem lòng yêu con người đó.

Không có ai đứng về phía tôi, nên tôi càng ra sức để bảo vệ tình yêu của mình. Bố mẹ ra sức khuyên lơn, ngăn cản, thậm chí là từ bỏ cả tôi, nếu tôi cứ khư khư giữ lấy thứ tình yêu mù quáng đó. Thầy cô biết chuyện cũng ôn tồn chỉ dạy để tôi có thể vượt qua cái gọi là tâm lý bồng bột của tuổi trẻ. Bạn bè thì có người ngăn cản nhẹ nhàng, có người chửi tôi ngu, có người phỉ báng, dè bỉu… Tôi còn gặp áp lực từ phía gia đình anh, không ai muốn công nhận tình yêu giữa tôi và anh cả.

Nhưng với anh, tôi có cảm giác yêu và được yêu. Tôi hạnh phúc khi ở bên anh. Tôi có cảm giác an toàn, bình yên và được chở che tuyệt đối, những thứ xa xỉ mà tôi không hề có được ở những lần yêu trước. Tôi và anh lại dễ dàng chia sẻ, đồng cảm vì cùng đam mê về nghệ thuật. Tôi có thể ngồi trò chuyện cùng anh hàng giờ, hàng ngày mà không biết chán. Tôi yêu anh cũng không phải vì tiền bạc, vật chất gì cả. Nên tôi nghĩ, đó là tình yêu chân thành, và kiên quyết bảo vệ, dù có phải đánh mất những thứ còn lại.

Tôi vừa tốt nghiệp là tôi và anh tổ chức đám cưới. Gia đình tôi chẳng có ai đến dự, nhà anh thì lác đác người đến người không. Hầu hết khách là những bạn bè trong giới nghệ sĩ của anh. Tôi có buồn và tủi thân, nhưng vẫn tin tưởng chỉ một thời gian ngắn nữa mọi người sẽ hiểu, và thông cảm cho tình yêu của chúng tôi.

Có lẽ tình yêu đã giúp anh hồi sinh. Khi tôi nhớ biển, anh có thể chạy xe máy chở tôi xuống Vũng Tàu chơi. Khi tôi muốn viếng chùa, anh lại hăng hái chở tôi lên Tây Ninh và cùng tôi leo lên từng bậc tầng cấp. Anh lo lắng chu toàn cho cuộc sống của tôi. Hai năm sau, tôi có thai. Hạnh phúc thật viên mãn. Nhưng khi nhìn anh loay hoay chạy lui chạy tới chăm lo cho mẹ con tôi, tôi chợt phát hiện là anh đã quá già. Nằm bên con, tôi chợt thấy nhớ mẹ, và xót xa không biết đứa bé này lớn lên sẽ ra sao…

Khi con tôi mới hơn một tuổi thì anh đã bỏ mẹ con tôi đi sau một cơn đột quỵ. Tôi hoàn toàn rơi vào bế tắc. Bố mẹ đón tôi về, ra sức an ủi và chăm lo cho mẹ con tôi. Đến nay bé đã lên năm, bố mẹ tôi bảo tôi hãy tìm một người đàn ông tốt, biết thông cảm để đi thêm bước nữa. Nhưng tôi lại chưa thể quên anh cùng cú sốc quá lớn trong đời mình. Hơn nữa, tôi cũng chưa thể gặp được người đàn ông nào chu đáo, ân cần, hiểu chuyện và yêu thương tôi như anh.

Ngày ngày trôi qua, tôi vẫn đi đi về về như một chiếc bóng lặng lẽ giữa đời. Tôi không cảm thấy hối tiếc vì đã yêu anh cuồng điên như một kẻ nổi loạn, nhưng mỗi khi nhìn con ngây thơ hỏi han về cha nó, tôi như chết lặng. Hiện tại, con là nguồn an ủi lớn lao, là lý do để tôi tồn tại, nhưng tôi cũng vô cùng ân hận vì đã sinh con ra trên đời, tôi không đủ tự tin để đảm bảo cho con mình một tương lai tươi sáng.

Tôi đã trở thành một người mẹ đơn thân cô độc và bế tắc.

TT (Khampha.vn)

Tin đọc nhiều

Sing My Song: Cựu thí sinh Giọng hát Việt nhí khiến 4 giám khảo "tranh cướp" kịch liệt Thế Lân - Học trò cũ của Lam Trường tại Giọng hát Việt nhí...
Sing My Song: Những chàng trai "Sóng tình" đột ngột trở lại sau thời gian "mất tích" Các anh chàng nhóm MTV được dự đoán sẽ là nhân tố "gây sốt"...
Hành trình vượt biến cố cuộc sống và quay trở lại showbiz của Quang Vinh Đột ngột "lặn mất tăm" khỏi showbiz Việt suốt một thời gian...
Khảo giá vải may áo dài đón Tết cho chị em Hà thành Giá vải may áo dài năm nay không tăng nhiều so với năm...