Tháng 12, 2017
Thứ bảy
Thứ Tư, ngày 29/11/2017 09:46 AM (GMT+7)

Bạo lực có từ nơi đâu?

Người ta không dạy đứa trẻ phải biết nhẹ nhàng với đồ chơi, không dạy trẻ phải yêu thương thú vật, cây cỏ, tự nhiên. Ba mẹ, ông bà thường chỉ hỏi trẻ có yêu bố yêu mẹ không hay yêu ai hơn.

Chị tranh luận với tôi, chị cho rằng con người khi sinh ra đã mang sẵn trong mình bản chất tốt hoặc xấu và nó do gen từ cha mẹ. Và chị đồng ý môi trường sống và giáo dục là quan trọng nhưng nó không quan trọng bằng gen, bằng cái bản chất có sẵn khi sinh ra. Tôi cho rằng gen di truyền chỉ về mặt thể chất, còn những cái tạo nên bản chất đều là quá trình tiếp nhận của con người từ lúc hình thành cho tới lúc chết.

Vì quan điểm cho rằng con người có sẵn tính thiện hay ác nên người ta có chú trọng nhưng không đặc biệt đặt vấn đề môi trường sống và giáo dục cộng đồng cũng như nền tảng giáo dục trong gia đình lên hàng đầu. Người ta không sợ hãi những lời mình nói, những việc mình làm sẽ làm cho trẻ bị tập nhiễm một cách vô thức, lâu dần hình thành nên tính cách.

Bạo lực có từ nơi đâu? - 1

Ảnh minh họa.

Người ta không dạy đứa trẻ phải biết nhẹ nhàng với đồ chơi, không dạy trẻ phải yêu thương thú vật, cây cỏ, tự nhiên. Ba mẹ, ông bà thường chỉ hỏi trẻ có yêu bố yêu mẹ không, yêu ai hơn. Tôi thấy nhiều trường hợp vì chiều con, để nó khỏi khóc nhè, bố mẹ nghiễm nhiên nhìn con cái bóp cổ, dằn lắc một con mèo, con chó, con gà, con vịt nuôi. Bố mẹ thản nhiên chửi mắng và gằn giọng doạ giết chó mèo khi nó ỉa đái bậy trong nhà. Bố mẹ sẵn sàng quát, đánh và doạ bỏ rơi, doạ giết đứa trẻ khi nó làm điều gì đó trái ý. Bạo lực hình thành trong tâm hồn nó từ những điều rất nhỏ như thế.

Ra xã hội, nó cũng phải nhìn, phải nghe, phải đọc, phải học những cảnh bạo lực sắt máu. Nó sẵn sàng buông lời đe doạ, nhục mạ và từ đó đi đến thực hiện hành vi chỉ cách một gang tay. Trẻ con, theo một cách tiêm nhiễm nào đó, khi bộc phát tính bạo lực, sẽ hành hạ đồ chơi, hành hạ thú vật làm vui. Khi không được chú ý quan tâm và chăm sóc, hướng dẫn đúng cách để uốn nắn, nó sẽ dần phá hoại đồ chơi, giết con vật và tiến tới có những hành động hành hạ chính bố mẹ mình để thoả mãn. Hành hạ bạn học, đánh đập bạn học và nếu nó bị đánh lại, bị đánh đòn thì sẽ hình thành thêm tính trả thù...

Tất cả mọi thứ nó tiếp nhận thông qua nghe, nhìn, đọc từ gia đình, sách vở, truyền hình, báo chí... đều để lại trong não. Tuỳ theo mức độ tiếp nhận với thứ gì nhiều hay ít sẽ hình thành nên bản chất, tính cách tốt xấu, nhân bản hay không.

Tôi cũng là con người với những tốt xấu được hình thành do tập nhiễm từ nhỏ tới lớn. Tôi cũng có ước muốn đập vỡ mặt một thằng khốn nào đó và tôi đã thực hiện đôi lần với lý do dạy cho nó một bài học. Nhưng, tôi có thực sự dạy nó một bài học không hay chỉ để thoả mãn tính bạo lực, xả những ẩn ức bức bối trong người? Nếu để dạy cho nó một bài học, tôi có thể dùng cách nói chuyện và dùng pháp luật, nhưng tôi lại chọn cách đấm vào mặt nó, thế thì tôi ưa bạo lực và thích giải quyết bằng bạo lực chứ chẳng có biện minh gì ở đây cả. Mọi lý lẽ lập luận bào chữa cho ý muốn bạo lực hoặc hành vi bạo lực đều là nguỵ biện.

Bạo lực có từ nơi đâu? - 2

Ảnh minh họa.

Khi và chỉ khi sau mỗi lời nói, mỗi hành vi con người phải nhìn lại và nhận thật rõ nó thì lúc đó mới biết giật mình mà chỉnh sửa bản thân. Còn khi dùng lý lẽ để nguỵ biện thì con người sẽ tiếp tục hành vi sai nhưng vẫn cho rằng mình có lý. Một xã hội đầy rẫy những người luôn nhân danh một điều gì đó để nguỵ biện chứ không chịu nhìn rõ chính mình thì xã hội đó sẽ đi về đâu?

Tôi hốt hoảng nhận ra một xã hội mà người ta coi triết là thứ không quan trọng, là thứ hàn lâm, là thứ không đáng đọc, là thứ gây buồn ngủ nếu bị bắt buộc phải học phải đọc thì người ta còn tôn trọng cái gì nữa đâu?

Triết, sự đúc kết từ thực tiễn, bị coi là đồ bỏ thì con người dù khoác cái áo đạo đức, cái áo văn minh hay cái áo gì đi nữa vẫn chỉ là những kẻ tồn tại một cách man khai dù họ luôn thể hiện, nhân danh những thứ nào đó kể cả là thứ tốt đẹp bởi kể cả là thứ tốt đẹp cũng đã bị họ làm cho méo mó.

Biết viết ngàn bài cũng không thể thay đổi lối nghĩ, quan điểm của ai, nhưng viết để lòng có chút thanh thản vì biết mình đã cố gắng hết sức. Nhìn hiện tượng, tôi có những lo lắng liệu rằng sẽ có lúc người ta sẽ tự giải quyết những tranh chấp, mâu thuẫn của mình bằng bạo lực mà không cậy nhờ đến pháp luật. Pháp luật sẽ ngày càng không còn được thượng tôn và đó thực sự là một thảm hoạ. Cho đến giờ, các điều kiện cho cái tương lai mà tôi lo lắng đó có vẻ như đang dần hội đủ.

Thay đổi tư duy ngay bây giờ vẫn còn chưa quá muộn.

Bích Ngà

Tin đọc nhiều

Câu chuyện về giọng nói Không riêng xứ Nghệ mà bất kỳ địa phương nào cũng vậy. Cần...
Ném đá Quý ông lịch lãm 2017: Chị em ghen tỵ đó, đẹp là thiên chức của đàn ông Hôm nay xem thiên hạ xúm vào chê bai các nam vương đẹp và...
Từ chuyện nghệ sỹ Lê Giang: Ôm hận sau ly hôn chỉ mang lại cay đắng Những ồn ào của nghệ sỹ Lê Giang "Sau ánh hào quang" hay những...
Bạn có tin vào số phận không? Một nghiên cứu cho thấy những người tin vào may mắn có nhiều...