Tháng 09, 2017
Thứ ba
Thứ Tư, ngày 06/09/2017 09:13 AM (GMT+7)

Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi, Việt Nam ơi

Trong mỗi trái tim thi sĩ đều thường trực một tình yêu Tổ quốc như là một điểm tựa tinh thần, một niềm kiêu hãnh.

Trong trường ca “Những người đi tới biển” nhà thơ Thanh Thảo đã từng hơn một lần tự vấn, tự day dứt và tự giải đáp: “Chúng tôi đi không tiếc đời mình/ Nhưng tuổi hai mươi ai mà không tiếc/ Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc”.

Và nhà thơ Hữu Thỉnh – một thi sĩ có nhiều thơ hay, xúc động về miền quê trung du Bắc bộ của mình, về những người mẹ, người chị, thì trong trường ca “Đường tới thành phố” ông cũng đã có lần day dứt thốt lên: “Nếu kẻ thù chiếm được/ Một gốc sim thôi dù chỉ gốc sim cằn/ Thì Tổ quốc sẽ ra sao Tổ quốc”.

Bấy giờ, Tổ quốc không còn chỉ là đất đai hình hài sông núi mà đã thành máu thịt, thành sống chết với mỗi cá nhân thi sĩ – người lính. Trong “Thơ tình người lính biển” nhà thơ thần đồng Trần Đăng Khoa, người đã nổi tiếng từ bé với “Góc sân và khoảng trời” khi anh đã thành người lính thì đất nước hiện hữu trong anh như một biểu tượng của tình yêu và cao hơn cả tình yêu lứa đôi: “Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên/ Bão thổi chưa ngưng trong những vành tang trắng/ Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng/ Biển một bên và em một bên”.

Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi, Việt Nam ơi - 1

Ảnh minh họa.

Cùng một cảm hứng đầy tính thế sự nhưng nồng nàn và chân thành đắm đuối. Chân thành trước lịch sử, đắm đuối với lòng mình, nhà thơ Xuân Sách trong bài thơ “Tổ quốc” đã có những phát hiện thật tinh tế và bất ngờ. Chính sự bất ngờ và tinh tế này lại có sức cuốn hút thuyết phục, lay động lòng người, khi ông viết: “Ông cha ta không có thời gian xây dựng những lâu đài/ Thành Cổ Loa là pháo đài chống giặc/ Rùa Hồ Gươm không ngậm cành mai/ Ngậm thanh kiếm và lời thề cứu nước”.

Có một điều đặc biệt trong văn học Việt Nam hiện đại có hai nhà văn của những bộ  tiểu thuyết khá đồ sộ, lại là tác giả của hai  bài thơ duy nhất được xếp vào những bài thơ hay, độc đáo nhất khi viết về đề tài Tổ quốc. Có lẽ chính cảm hứng và tình yêu đất nước trong họ trào dâng nên họ đã tìm đến thơ với những năng lực đặc biệt riêng của ngôn từ và nhạc điệu mới tải hết những âm điệu dào dạt trong lòng mình.

Nhà văn Nguyên Hồng với bài thơ dài: “Cửu Long Giang ta ơi” đã tạc vào thi ca Việt Nam một bức tượng hình Tổ quốc với những nét hào phóng quyến rũ, với ngút ngàn tươi sắc hình hài đất nước rộng lớn: “Mê Kông quặn đẻ/ Chín nhánh  sông vàng/ Nông dân Nam bộ gối đất nằm sương/ Mồ hôi vã, bãi lầy thành đồng lúa”. Bài thơ kết lại nhưng âm hưởng vẫn bay xa, ngân vọng lại cho đến hôm nay và mãi mãi. Bởi đó không còn là thơ nữa, mà đó là nhịp xốn xang, huyết mạch của cuộc đời bất tận: “Đêm nay – Cửu Long Giang vẫn âm vang sóng cát/ Lửa chài thức sáng nhịp hát hò ơ/ Đồng Tháp xa đưa những tiếng mẹ ru/ Hồ Chí Minh thành ca dao bát ngát”.

Trong những năm hành quân “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước” hòa vào khí thế trùng trùng điệp điệp của những đoàn quân là nhịp thơ hào sảng: “Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi Việt Nam ơi” của nhà văn Nam Hà. Đến bây giờ khi viết những dòng này trong ký ức của tôi vẫn còn nguyên vẹn giọng ngâm thơ của nghệ sĩ Linh Nhâm trên đài tiếng nói Việt Nam trong những tháng ngày lịch sử ấy: “Đường dài đi dọc Trường Sơn/ Nghe vọng bài ca đất nước/ Đất nước bốn ngàn năm không nghỉ/ Những đạo quân song song cùng lịch sử”.

Một đất nước mà bao người con ưu tú nhất đã lên đường dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân đẹp nhất, sung sức khát vọng nhất của mình: “Đất nước của những người con gái, con trai/ Đẹp như hoa hồng, cứng hơn sắt thép/ Xa nhau không hề rơi nước mắt/ Nước mắt chỉ để dành cho ngày gặp mặt”. Vâng, Tổ quốc đã là cội nguồn thiêng liêng, là sức mạnh lớn lao, là lý tưởng cao đẹp. Cảm ơn nhà thơ Chế Lan Viên đã nói hộ chúng ta niềm cảm xúc vô hạn đó khi ông đã chân thành tự bạch lòng mình: “Ôi Tổ quốc ta yêu như máu thịt/ Như mẹ cha ta, như vợ như chồng/ Ôi Tổ quốc nếu cần ta chết / Cho mỗi ngôi nhà, ngọn núi, dòng sông”.

Nguyễn Ngọc Phú

Tin đọc nhiều

Hợp pháp hóa mại dâm, nên hay không nên Cho phép hành nghề mại dâm, nhưng kiên quyết chống lại việc...
Giải tán Ban phụ huynh để công an, tổ dân phố giám sát trường học? Thật quá đáng khi cho rằng “BPH không làm được gì cho học...
Có diệt được lòng tham trong mỗi chúng ta không? Làm thế nào để chống “địch nội xâm”, tức chủ nghĩa...
Nghề y: Hạnh phúc trong nghịch cảnh? Thống kê 10 nghề hạnh phúc nhất của các nghiên cứu lớn từ...