Tháng 01, 2018
Chủ nhật
Thứ Tư, ngày 24/06/2015 16:17 PM (GMT+7)

Gíáo sư Trần Văn Khê - cơn gió mát ngang qua cuộc đời

“Thầy mất rồi”, tin nhắn của người bạn khiến tôi nghẹt thở, lòng chùng xuống mênh mang nỗi buồn đau khó tả...Tôi biết, mình vừa mất đi một người bạn lớn trong cuộc đời.

LTS: Sinh thời, Giáo sư Trần Văn Khê có rất nhiều người bạn là những người học trò, những người ái mộ... Những mẩu chuyện nhỏ dưới đây là của một trong những người bạn -trước đó từng làm phóng viên, quen biết và trở nên thân thiết với giáo sư sau một lần tác nghiệp. 

5 năm trước, tôi- một cô phóng viên trẻ đến phỏng vấn Thầy. Khác với tưởng tượng của tôi về hình ảnh một cây đại thụ của nền âm nhạc truyền thống, của văn hóa Việt, Thầy tiếp đón tôi bằng sự cởi mở, thân tình, ấm áp.

Gíáo sư Trần Văn Khê - cơn gió mát ngang qua cuộc đời - 1

 Giáo sư Trần Văn Khê và tác giả

Nói chuyện xong, tôi được Thầy mời cơm trưa. Sau buổi đó, tôi về viết bài ngay và bài viết của tôi đã được Thầy sửa kỹ càng trước khi xuất bản... Từ buổi đó, tôi thường xuyên ghé thăm Thầy, và dần trở thành một thói quen, ngay cả khi tôi không còn làm báo, trong suốt 5 năm qua.

5 năm quen biết, kết thân với Thầy, nhiều điều tốt đẹp của Thầy gieo vào tâm trí tôi, trong đó điều tôi ấn tượng nhất là thái độ làm việc chăm chỉ, tận tụy. Dù là thời điểm Thầy khỏe mạnh hay những lúc chuyển biến sức khỏe không tốt, thời gian làm việc của Thầy hầu như không thay đổi: Từ 5h sáng đến 21h đêm, trừ 2 tiếng sinh hoạt, ăn uống.

Những lúc Thầy mệt, người nhà can, muốn Thầy nghỉ ngơi, Thầy bảo: “Nếu không làm việc thì Thầy sẽ chết vì buồn”... Những chuyến công tác ở các tỉnh, ở Hà Nội, Thầy vẫn cố gắng sắp xếp đi với những buổi nói chuyện sôi nổi, hào hứng, dù rằng ở tuổi ngoài 90, đó là cả sự nỗ lực lớn... 

Gíáo sư Trần Văn Khê - cơn gió mát ngang qua cuộc đời - 2

2-3 năm trở lại đây, sức khỏe của Thầy diễn biến không tốt, đau lòng nhất là đôi mắt ngày càng mờ đi, Thầy lại nhờ những người học trò thân thiết đến đọc báo, hỗ trợ Thầy các công việc nghiên cứu thường ngày.

Những đợt phải nằm viện điều trị, Thầy vẫn dặn các cộng sự của mình tại ngôi nhà số 32 đường Huỳnh Đình Hai (quận Bình Thạnh) rằng vẫn phải làm việc như hàng ngày. Ngay cả đợt nằm viện này, dù bệnh tình rất nặng, không nói được, Thầy ra dấu hiệu hỏi rằng: “Việc sao lưu băng đĩa (nhạc) sao rồi?”...

Trước đó, nhiều lần Thầy tâm sự, Thầy muốn gấp rút hoàn thành công việc sao lưu, lưu trữ kho tài liệu do thời gian của Thầy không còn nhiều...

Từ năm 2013, những người bạn lớn của Thầy như nhạc sỹ Phạm Duy, dược sỹ Hồ Thị Tường Vân, vợ cũ là bà Nguyễn Thị Sương... lần lượt ra đi đã để lại trong Thầy những khoảng trống lớn. Thầy buồn và lại càng làm việc chăm chỉ hơn, dù nhiều căn bệnh tuổi già vẫn hàng ngày thử thách Thầy.

Có một điều là dù trong hoàn cảnh nào, Thầy vẫn luôn lạc quan, vui vẻ. Ở tuổi “cổ lai hy”, Thầy vẫn còn duy trì những thói quen rất “trẻ”. Mỗi ngày thầy đều cạo râu. Trước khi đi ra khỏi nhà, bao giờ thầy cũng tươm tất áo quần và không quên xức nước hoa.

Buổi tối, trước khi đi ngủ, thầy vẫn thường chải tóc gọn gàng, xức một chút dầu thơm lên miệng, hai bên má, rửa chân bằng nước muối để vừa dễ ngủ vừa sạch sẽ… Mỗi khi ngủ dậy, thầy thường luyện thở khí công. Ăn uống đều đặn ngày 3 bữa. Tai nghe nhạc êm. Rảnh, ra vườn xem hoa…

Thầy bảo, so với rất nhiều người bạn và cả những đàn em, Thầy “quá diễm phúc” bởi đã sống được đến tuổi ngoài 90 với đầy đủ tình thân ấm áp của gia đình, học trò, cộng sự... 

Mỗi lần tôi đến thăm Thầy, Thầy không bao giờ nói về bản thân, thay vào đó là những câu hỏi thăm yêu thương: “Con vẫn công tác tốt chứ?”, “Ba mẹ con vẫn mạnh phải không?”... Và với bất cứ người khách nào, nếu đến thăm Thầy vào giờ cơm đều được Thầy mời lại dùng bữa như những người thân trong  gia đình.

Với một thời gian ngắn ngủi làm nghề báo, tôi đã được gặp nhiều người đáng trọng, hiểu được bao điều mới mẻ. Nhưng với Thầy, khác với những cuộc phỏng vấn đi rồi về khác, Thầy đã trở thành một người bạn lớn của tôi trong 5 năm qua, là cây cao bóng cả mang những ngọn gió mát lành...

Sài Gòn hôm nay, 24/6/2015, trời mưa như trút nước. Tại số nhà 32, đường Huỳnh Đình Hai, những người thân, cộng sự, học trò... của Thầy cũng đang nuốt nước mắt vào lòng. Thầy ra đi, khi còn đúng 1 tháng nữa bước sang tuổi 95 (24/7/1921- 24/7/2015), và không được hưởng tuổi “mười mươi' như Thầy vẫn cầu mong, để hoàn tất những công trình nghiên cứu mà một đời mình theo đuổi...     

Phan Tú

Tin đọc nhiều

Đặt biển cấm dừng 5 phút: Cục đường bộ làm khó BOT Nguyên nhân ùn tắc trạm thu phí là sự bất mãn của tài xế khi...
"Ứ ứ, con không ăn đâu" Nuôi dạy một đứa trẻ chắc chắn không chỉ là chuyện của việc...
Rồi chúng ta sẽ thành những kẻ ‘like dạo’ Cô bạn tôi dạo này rất vui vì anh bạn trai quan tâm tới cô...
Bức thư “chàng gay” làm ĐBQH xúc động “Con không phải do tiếp xúc với ai mà bị, gay không phải là...