Tháng 10, 2017
Thứ sáu
Thứ Tư, ngày 18/04/2012 09:38 AM (GMT+7)

Mây trắng sân trường có mưa trên quê hương

Nếu vinh quang của đất nước đi ra từ trường học. Nếu danh dự quốc gia đi ra từ trường học... Thì các bạn học sinh ơi, vì sao các bạn mặc áo màu trắng?

Vẫn là chuyện nhắc các em về trách nhiệm công dân. Chuyện hạn hán là có thật ở quê tôi, và ở năm đó trên toàn quốc. Nhưng chuyện quê tôi ngóng mây trắng là do tôi tưởng tượng ra. Đó là thủ pháp để dẫn dắt câu chuyện.

1. Mùa hạ đã về. Mùa hạ về làm tôi nhớ những mùa hạ ấu thơ ở quê nhà. Mùa hạ nắng cháy. Mùa hạ khô hạn.

Cánh đồng nứt nẻ. Cục đất ruộng cứng như cục đá. Và sỏi đá thì như bị rang lên.

Những con kênh kiệt nước.

Những giếng làng trơ đáy. Một đôi cái giếng còn lại mạch ri rỉ chảy. Dân làng thức suốt đêm cũng chỉ chắt được vài thùng.

Ơi những ngày tháng hạ khó khăn! Ơi miền trung mùa hạ nắng dãi mùa đông mưa dầu!

Nẳng nỏ, khô kiệt. Đêm đêm cháy rừng trên Trường Sơn có thể nhìn thấy được.

Đêm đêm mẹ nhìn lên trời. Trời vẫn dày đặc sao.

Ngày ngày tôi nhìn lên trời, trời ngằn ngặt xanh. Không một gợn mây trắng.

Mây trắng luôn là nỗi khát khao mong đợi. Lũ chúng tôi bỏ nô đùa, nhìn lên trời xanh xem ai nhìn thấy mây trắng trước.
Những con trâu không có vũng đằm. Những con chim rã cánh ngoài ruộng.

Trời vẫn xanh ngằn ngặt. Mây trắng ơi! Mây trắng ơi!

2. Lớn lên rồi tôi mới biết mùa hạ quê tôi từ bao đời ngóng trông mây trắng. Nghĩa là ngóng trông mưa về. Đó cũng chính là nỗi ngóng trông mùa vàng, là nỗi ngóng trông vượt qua đói nghèo và lạc hậu. Cây lúa nước phụ thuộc vào ông trời nên mưa trở thành ân huệ: Là mưa móc. Một tiếng sấm xa cũng làm cha thắc thỏm. Một tiếng cóc nghiến răng cũng làm mẹ đợi chờ. Mẹ là thân cò đi đón cơn mưa. Cha là thân trâu khát vũng trâu đằm. Có nơi đâu người ta phải gọi con cóc là cụ, kỵ? (Trời là ông trời, mà cóc còn là cậu ông trời). Ở xứ nào còn có thể có bài đồng dao thảm thiết hơn “lạy trời mưa xuống”?

3. Và 4000 năm sau vẫn còn “lạy trời mưa xuống”. Vì chưa tự chủ được cuộc đời. Vì mùa hạ quê nghèo vẫn hạn hán, vì chưa thể thay trời làm mưa. Vì thuỷ điện không còn nước, ngôi nhà sẽ tối om, những con đường sẽ heo hút, công nghiệp cũng đình trệ, sút giảm đầu tư...

4. Nếu vinh quang của đất nước đi ra từ trường học. Nếu danh dự quốc gia đi ra từ trường học. Nếu dân chủ và tự do đi ra từ trường học. Nếu sự thịnh vượng của quốc gia đi ra từ trường học. Thì các bạn học sinh ơi, các bạn có biết mình là ai không?

Vì sao các bạn mặc áo trắng?

Hẳn là có nhiều lý do cho màu đồng phục này nhưng tôi chỉ biết một lý do duy nhất: Đó là màu mây trông đợi của xứ sở. Mây trắng sân trường được gửi gắm niềm hy vọng tưới tắm, làm xanh tươi quê nhà. Là nỗi khát khao gieo trồng tương lai.

Gửi gắm vào những đám mây chăm chỉ, chịu thương chịu khó.

Gửi gắm vào những đám mây nghĩa tình.

Gửi gắm vào những đám mây hy vọng.

Gửi gắm cả vào những đám mây đang du học nơi chân trời góc bể, những đám mây dù đi ra biển vẫn mưa về nguồn, sẽ có một ngày góp mặt trên trời quê hương.

Đoàn Công Lê Huy (Bài đăng trên báo Hoa học trò)

Tin đọc nhiều

Những biệt phủ và con đường "tính từng giờ máy xúc" “Chỉ có súc vật mới quay lưng lại nỗi thống khổ của đồng...
GS.Nguyễn Lân Dũng nói gì về cụ Văn Như Cương? Để tưởng nhớ về Nhà giáo Văn Như Cương, một người tâm huyết...
GS Nguyễn Văn Thuận: Có trung thực mới thành công trong khoa học Đang là giảng viên đại học Konkuk (Hàn Quốc), Chủ tịch Hiệp...
Thủ khoa có thật sự giỏi? Đừng buồn nhé, thủ khoa, mong đàn heo của thủ khoa mau lớn...