Tháng 04, 2018
Thứ tư
Thứ Sáu, ngày 13/04/2018 06:54 AM (GMT+7)

Thức ăn của cái ác

Khi những đứa trẻ không có ý thức về quyền được tôn trọng của mình, chúng sẽ dễ dàng chấp nhận bị chà đạp khi lớn lên, và mất đi sự cảm thông với những thân phận bị chà đạp trong xã hội. Vì thế, những hành động ác độc của người lớn còn không đáng sợ bằng những đứa trẻ được dạy dỗ rằng cô giáo có quyền hành hạ học sinh, rằng phải im lặng trước bất công, cường quyền, sẽ có ngày lớn lên.

Hôm trước, tôi đi dã ngoại với trường của con trai mình. Cuộc trò chuyện của nhóm phụ huynh đi cùng dĩ nhiên là chuyện của cô giáo ở Hải Phòng bắt học sinh uống nước giẻ lau. Tất cả mọi người đều không thể trả lời câu hỏi: “Vì sao cô giáo đó lại ác như thế? Liệu cô có bị tâm thần không?” – Trong cơn kích động của những bậc phụ huynh, tôi không dám nói ra điều tôi nghĩ. Dù tôi biết rằng, sự im lặng của tôi cũng là một lý do để cái ác tồn tại.

Thức ăn của cái ác - 1

Khi những đứa trẻ được dạy nên lặng im trước kẻ xấu, quay đi trước nỗi đơn đau và sự cô độc của đồng loại - chúng sẽ trở thành thức ăn của cái ác.

Vì sao cô giáo đó lại có hành vi ác độc đối với đứa học trò bé nhỏ của mình? Thực ra, câu trả lời đã xuất hiện ngay sau đó, bằng một bài báo kể rằng những đứa trẻ trong cái lớp học ấy đã khóc vì nhớ cô giáo, sau khi cô bị đình chỉ dạy.

Đó là những đứa trẻ lớp 3, chúng còn quá nhỏ để đóng vai giả dối. Tôi tin trẻ con, và tin những giọt nước mặt của con trẻ là cảm xúc thật thà. Cô giáo đó, như mọi con người, hẳn nhiên có những phần tốt đẹp của con người, và có cả phần ác độc của loài thú. Những giọt nước mắt nhớ thương của lũ trẻ, hẳn nhiên là dành để nhớ thương cho phần người của cô giáo. Vậy phần ác thú của cô giáo thì sao? Vì sao lũ trẻ ấy không thể nhìn ra sự độc ác khi cô bắt bạn của chúng phải uống nước giẻ lau? Bởi chúng chưa bao giờ được dạy dỗ rằng không một ai có quyền hành hạ, sỉ nhục người khác, bởi bất cứ lý do gì. Bởi chúng vẫn luôn nghĩ rằng, cô giáo có quyền trừng phạt chúng.

Cái phần ác thú trong mỗi con người chỉ có thể tồn tại, và phát triển trong điều kiện được nuôi dưỡng thường xuyên. Sự im lặng trước cái ác của lũ trẻ chính là thức ăn để nuôi dưỡng sự độc ác của cô giáo lớn lên, để cô có thể bình thản vắt nước giẻ lau cho một đứa bé uống trước mặt bạn bè nó.

Khi những đứa trẻ không có ý thức về quyền được tôn trọng của mình, chúng sẽ dễ dàng chấp nhận bị chà đạp khi lớn lên, và mất đi sự cảm thông với những thân phận bị chà đạp trong xã hội. Điều đó đã được chứng minh khi cô bé Song Toàn ở trường Long Thới bị bạn bè tẩy chay vì dám chống lại sự vô lối của cô giáo. Học trò nói ra sự thật phải chuyển trường vì sự hèn nhát, cam phận, và ích kỷ của bạn bè. Và cô giáo vô lối xin trở lại bục giảng. Những người bạn học của cô bé Song Toàn có lẽ không ý thức rằng chúng đã độc ác với bạn mình, khi để cô đơn độc trước cái ác, đơn độc trong nỗ lực đòi hỏi sự công bằng cho chính mình, và các bạn.

Vì sao những cô giáo đó lại ác độc như thế? Chẳng vì sao cả, đơn giản vì sự độc ác đó được chấp nhận nên nó tồn tại, và lớn lên qua thời gian. Khi người ta cảm nhận được quyền lực của mình được chấp nhận, họ dễ trở nên độc ác. Như đứa trẻ cầm đá ném con chó dưới đáy giếng chỉ vì chúng biết rằng con chó đó không thể nhảy lên để cắn chúng. Lũ trẻ sẽ không có cơ hội độc ác ném con chó dưới đáy giếng nếu như không có người thả con chó xuống đó. Và các cô giáo kia sẽ không thể hành xử vô lối với học trò, nếu như những đứa trẻ không bỏ mặc bạn mình trong cái giếng của sự cô độc.

Cô giáo bắt học trò uống nước giẻ lau ư? Thật là vô nhân tính. Nhưng điều đó không đáng sợ bằng những đứa trẻ được dạy dỗ rằng cô giáo có quyền hành hạ học sinh, rằng phải im lặng trước bất công, cường quyền, sẽ có ngày lớn lên. Chúng sẽ thành người như thế nào? Sẽ mũ ni che tai trước kẻ xấu, sẽ ngậm miệng ăn tiền, quay đi trước nỗi đơn đau, và sự cô độc của đồng loại. Chúng trở thành thức ăn của cái ác.

Phạm Trung Tuyến

Tin đọc nhiều

Hạnh phúc thay, những cô gái tràn đầy niềm vui! Mấy ngày hôm nay, mạng xã hội không ngừng nổi sóng vì những...
Anh thợ lơ lửng ngoài cửa kính hay những cảm hứng trao truyền Cuộc thi chạy đầu tiên tôi tham gia năm 2015 trên Sapa, qua...
Trang Hạ - Chạy đi, đừng hỏi! Trong mắt nhìn của tôi bây giờ, đàn ông hay đàn bà cũng chỉ...
Lập chốt công an trong bệnh viện: Bệnh nhân - bác sĩ càng xa nhau? Người như thế nào mới có thể đánh bác sĩ khi đang đưa con...