Tháng 09, 2019
Thứ hai
Thứ Sáu, ngày 13/09/2019 17:56 PM (GMT+7)

Trăng tròn, trăng khuyết

Tôi may mắn có những người thân rất thương yêu mình, nên Trung thu năm nào cũng là những kỷ niệm thật đẹp.

Trung thu đến, Sài Gòn phồn hoa nên ánh trăng tự dưng thấy buồn quá, cứ lặng lẽ một góc trời nhìn ngắm những ngọn đèn lấp lóa khắp nơi. Trăng bây giờ lướt qua bóng đêm như người khách bộ hành tội nghiệp, dù buồn vẫn cố giữ cho mình dáng vẻ tao nhã, mặc kệ người đời cười chê. Thế nhưng, nếu không có trăng thì cho dù cả ngàn bóng đèn sáng lóa cũng không thể nào tạo nên tết Trung thu được.

Trăng tròn, trăng khuyết - 1

Tôi thấy nhớ những mùa trung thu ngày bé. Tháng tám đúng mùa mưa, mái nhà lợp tôn bị sụp làm chiếc ăng ten sét rỉ nghiêng hẳn một bên, những người khách qua đường thường dừng lại gọi mẹ tôi ra nhắc nhở "chị xem xây lại nhà, không thì sụp xuống nguy hiểm lắm". Những lúc đó, mẹ lại thở dài lo lắng. Nhưng đến Trung thu, cả nhà ngồi ngoài sân cùng ngắm trăng, ánh trăng sáng tỏ cũng đủ khiến lòng người thấy phấn chấn hẳn lên và tạm quên đi chuyện mái nhà sắp sập.

Mẹ thường kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện của mẹ lúc trước, thuở cái tết Trung thu còn được tổ chức lớn hơn cả tết ta. Đúng đêm rằm tháng Tám, trẻ con diễu hành đốt nến rước lồng đèn khắp con phố cho đến tận khuya. Sau lễ hội đèn lồng, mọi người phá cỗ và nghe kể chuyện về chị Hằng chú Cuội hay chú Phan Tích. Mấy đứa trẻ như tôi thời đó nghe mẹ kể chuyện mà tiếc rẻ, phải chi bây giờ tết Trung thu cũng lớn nhỉ?

Trăng tròn, trăng khuyết - 2

Ngày bé, mẹ thường nói tôi là đứa sinh ra vốn đã sung sướng. Các anh chị lớn thì khổ hơn nhiều. Mỗi năm đến Trung thu, dường như để chứng minh tôi đúng là người có số may mắn, ba chỉ mua lồng đèn cho một mình tôi với lý do là đứa út ít được ưu tiên.

Anh lớn vốn người thông minh và lanh lẹ nên trước trung thu mấy ngày đã chịu khó đi khắp xóm lụm lon sữa bò để thiết kế một chiếc lồng đèn dùng que đẩy khắp nơi chẳng đụng hàng với một ai. Anh thứ hai lại lấy mấy chiếc đũa nối lại thành nhiều hình thù rồi cũng treo vào sợi dây, đốt nến, xách đi chơi chẳng thua gì lồng đèn xịn. Còn chị gái thì chẳng cần làm gì hết, chỉ cần chơi ké cô em út là vui lắm rồi.

Có một điều mà mãi đến giờ tôi vẫn thắc mắc, đó là không hiểu sao ngày ấy các anh chị chẳng ai ganh tỵ vì chỉ mỗi tôi có lồng đèn. Có lẽ may mắn thật sự của tôi là có những người thân rất thương yêu mình, nên Trung thu năm nào cũng là những kỷ niệm thật đẹp.

Trăng tròn, trăng khuyết - 3

Lớn hơn một chút, tôi nhận ra trăng khuyết cũng đẹp không kém gì trăng tròn. Ánh trăng khuyết tỏa sáng lung linh với ngàn sao, tuy không hoàn hảo nhưng lại rất thực. Tôi bắt đầu học nhìn ra cái hoàn hảo trong chính những điều không hoàn hảo. Đọc tác phẩm "Mảnh trăng cuối rừng", tôi thích hình ảnh mảnh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời nơi mà bom đạn, chết chóc đang diễn ra. Sự khiếm khuyết đó cũng giống như mối tình chớm nở giữa cái khắc nghiệt nhất của chiến tranh. Tuy không hoàn hảo nhưng vẫn đẹp lạ lùng.

Hơn ba mươi mùa thu đã trôi qua trong cuộc đời, trăng vẫn trung thành chọn một góc nhỏ trên bầu trời đầy sao lặng lẽ tỏa sáng xuống nhân gian. Tôi giờ đã là mẹ của hai cô con gái nhỏ, mỗi năm đến mùa trung thu lại rộn ràng chuẩn bị đèn lồng, bánh trái cho các con chơi tết thiếu nhi. Gia đình tôi sống ở một vùng quê nhỏ ở miền Tây không rực rỡ ánh đèn như ở Sài Gòn. Nhưng có lẽ đó cũng là một điều may mắn vì chúng tôi vẫn cảm nhận được vẻ đẹp và sự hiện diện thiêng liêng của ánh trăng.

Đêm Trung thu, tôi thường chở các con chạy vòng vòng khắp các con đường trong xã theo đoàn rước lồng đèn và ngắm nhìn các em bé trong mỗi gia đình xúm xít bên nhau, cùng đốt lên những ngọn nến nhỏ rực rỡ sắc màu.

Trăng tròn, trăng khuyết - 4

Trung thu năm nay, chúng tôi thiết kế thật nhiều lồng đèn hoa đăng xếp thành những hình thù ngộ nghĩnh khác nhau trước sân vườn nhà. Mảnh vườn nhỏ trong sân nhà tôi bỗng hóa thành một bầu trời dưới mặt đất, cũng lung linh rực rỡ như những giấc mơ đang dần hiện lên trong đầu bọn trẻ đang háo hức chờ đến giờ rước đèn phá cỗ.

Bất chợt ngước mắt lên không gian sâu thẳm cao vời vợi trên kia, tôi nhìn thấy ánh trăng tròn trịa sáng vằng vặc giữa bầu trời như đang mỉm cười với chúng tôi...

Trần Hương Giang

Tin đọc nhiều

Bông hoa rừng giữa vườn hoa chớm nở Vượt qua khoảng cách địa lý, Sùng Thị Lan, cô gái dân tộc...
Mùa chinh chiến ấy Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không hiểu vì sao người ta ít...
Rồi chúng ta sẽ thành những kẻ ‘like dạo’ Cô bạn tôi dạo này rất vui vì anh bạn trai quan tâm tới cô...
Học vấn của con người bắt đầu từ khi nào? Ngoài nhà trường, thì gia đình và xã hội là môi trường giáo...