Tháng 09, 2018
Thứ năm
Thứ Tư, ngày 15/08/2018 11:33 AM (GMT+7)

Mùa tựu trường: Trở lại tìm những lấp lánh

Là một người cha có 3 đứa trẻ đang bắt đầu một năm học mới, xin góp đôi lời thưa cùng không chỉ thầy cô mà cho cả nhiều phụ huynh khác…

Vậy là mùa hè đã khép lại rồi, các con trở lại trường tìm những lấp lánh mới. Gia đình cũng theo cùng, nhưng là tìm những xuyến xao.

Là người cha, tôi chẳng ước gì, chẳng mong đợi gì, chẳng kỳ vọng gì, chẳng đặt ra mục tiêu gì cho các con đâu. Chỉ muốn thấy các con tìm thấy những lấp lánh thắp lên trong mắt mình. Chỉ là những lấp lánh thôi. Lấp lánh! Lấp lánh! Kira Kira!

Mùa tựu trường: Trở lại tìm những lấp lánh - 1

Tôi cần lấp lánh tuổi học trò như những gì mà 20 năm, 30 năm sau nhớ về ai nấy đều rưng rưng. Ảnh: Internet

Là lấp lánh tin yêu giữa bạn bè với nhau. Thêm một năm học nữa bên nhau để thấy được nhiều hơn nữa, dài và sâu hơn nữa những lấp lánh của tình bạn. Kể cả cảm tình, cảm nắng đi nữa. Thêm một năm học nữa bên nhau để những trẻ con đã từng làm nhau tổn thương đôi lần đôi lúc cũ, cũng nhẹ tựa gió, nhạt tựa mây mà trôi đi, quên lãng. Để những lấp lánh vì thế mà lấp lánh mãi trong nhau. Để như bao bận bố họp lớp cùng bạn bè cấp 1, cấp 2, tôi vẫn đưa con đi cùng như để nhắc nhở các con về tình bạn keo sơn ấy. Thứ tài sản lớn nhất mà nhiều năm sau khiến ta trở nên giàu có không phải là ta đã tích luỹ được bao nhiêu kinh nghiệm, vốn sống mà là ta có bao nhiêu tình bạn, bao nhiêu người bạn, bao nhiêu kỷ niệm đẹp để người sống với người thêm tử tế với nhau hơn.

Lấp lánh ấy có khi là lấp lánh tin yêu dành tới thầy cô các con. Là cần lắm thầy cô thay vì chỉ chăm chăm truyền thụ kiến thức, xin hãy vì các con, vì trái tim của các con, mà truyền thụ cho các con lòng tin yêu, tình nghĩa thầy trò. Là tin rằng thầy cô kết nối với mình bằng trái tim chứ không phải và không chỉ bằng khối óc. Khối óc hay ra mệnh lệnh. Trái tim thì không! Trái tim tìm sự đồng thuận. Khối óc đưa ra phép tính thiệt hơn. Trái tim thì không! Trái tim tìm sự đồng điệu. Khối óc đưa ra đúng sai. Trái tim thì không! Trái tim tìm sự đồng lòng.

Thưa cô chủ nhiệm mới của các con, tôi xin dành tặng thầy, tặng cô một niềm tin ứng trước từ tôi - phụ huynh của các học tròc của cô. Một niềm tin ứng trước đầy đặn nhất, trọn vẹn nhất. Mong thầy cô giữ giùm và cùng tôi bảo vệ chúng - lòng tin này.

Lấp lánh ấy không phải từ những bài giảng trên lớp hay càng tuyệt đối không phải số điểm thầy cô chấm cho các con. Mà lấp lánh ấy là từ những cách mà chúng ta cư xử với nhau, suy nghĩ về nhau, quan tâm tới nhau. Không bài học nào hay bằng bài học mà chúng ta tự rút ra được từ cách người khác đối xử với mình và cách mình đối xử với người khác. Không điểm số nào quyết định việc các con thành người tử tế hay kẻ không ra gì. Mà điểm số làm người vốn được chấm bởi cách chúng ta sống.

Xin hãy lấp lánh nữa đi những năm tháng học trò. Xin đừng ai đem nó lên những tấm mề đay, những bảng vàng thành tích để áp đặt, để kỳ vọng, để đòi hỏi những đứa trẻ này phải căng mình ra cọ sát - chà ủi bóng loáng cúp này, huy chương nọ. Tôi chẳng cần những tấm huy chương ấy, cúp ấy, bảng vàng thành tích ấy. Tôi cần lấp lánh tuổi học trò như những gì mà 20 năm, 30 năm sau nhớ về ai nấy đều rưng rưng.

Lấp lánh ơi! Lấp lánh à! Lấp lánh nữa đi những nụ cười của các con. Đừng ai tô vẽ lên, khoác lác lên về những gương sáng học tập hay ngôi sao tiêu biểu. Làm ơn, tôi xin đấy, làm ơn, hãy giữ vẹn nguyên những nụ cười của con ngày đầu tới lớp. Là đã đủ rồi. Nhiều hơn thì hãy khiến các con cười nhiều hơn nữa. Nụ cười của sự hân hoan khi tới lớp, hào hứng khi trở về nhà. Xin đừng bắt con gánh nỗi lo thành tích thầy cô hay của trường. Xin đừng bắt các con gánh áp lực dẫn đầu kiểu “nhìn các bạn lớp bên xem, họ như thế mà sao các con lại không thể được bằng họ?”.

Tôi chưa bao giờ và không bao giờ so sánh con tôi với “con nhà người ta” thì xin thầy, xin cô đừng so sánh bạn này với bạn khác mà khiến tình bạn ấy thành đối thủ- ghen ghét nhau- đố kỵ nhau- hạ gục nhau. Xin nhớ giùm cho mỗi đứa trẻ là một con người độc lập. Mai này, trong số những đứa trẻ này, ai mà biết đứa nào sẽ làm giám đốc, đứa nào sẽ làm kỹ sư, đứa nào làm nhà thơ, đứa nào cũng sẽ đi dạy học? Xin đừng đổ đồng chúng thành những khuôn mẫu giống hệt nhau- phân biệt bằng mã số- gọi tên chúng bằng những điểm số.

Chúng ta, ai cũng từng là một đứa trẻ. Chúng ta đã từng mong đợi gì từ người lớn? Vậy sao khi chúng ta thành người lớn, chúng ta lại bắt chúng phải sống theo mong đợi của chúng ta? Thế giới ngày mai có tốt đẹp thế nào hay tệ hại ra sao, làm ơn, hãy bắt đầu từ hôm nay, không phải bằng việc bắt đứa trẻ phải xây dựng thế giới ngày mai, hãy cùng lũ trẻ tốt lên thêm sau mỗi ngày.

Hoàng Anh Tú

Tin đọc nhiều

Ai cũng... tròn vai tại sao phải cấm? Để cấp phép và tổ chức các cuộc nhạc khủng như thế, người ta...
Đời bánh trung thu như đời cô gái trẻ! Chiếc bánh tròn thơm tho ấy ngẫm cũng như một cô gái trẻ đẹp...
Từ một bài thơ xưa Trong thời buổi cuộc sống tất bật và con người đua nhau chạy...
Không chỉ là chuyện… chó Đã một tuần sau khi có thông tin Hà Nội tăng cường công tác...