Tháng 09, 2019
Thứ hai
Thứ Hai, ngày 30/12/2019 16:00 PM (GMT+7)

Để gió cuốn đi

Mấy hôm nay tôi có một cái thú, nói ra thì có vẻ... tiểu nhân, nhưng nó lại là một niềm vui rất lớn của tôi, ấy là đợi tiền thiên hạ về tài khoản của mình.

Nó phải lê thê ra một chút. Ấy là cách trung tâm thành phố Pleiku chừng 6 cây số có một gia đình 2 vợ chồng và mấy đứa con. Họ cũng an lành như hàng nhiều triệu gia đình Việt Nam khác nếu như không đèo thêm một việc: Chứa chấp những người điên cả nước đổ về. Mà không ít, cách đây một tuần, tôi xuống, và con số là... 150 người.

Tôi đã hết sức sửng sốt khi chứng kiến từng ấy con người, tất cả mọi thứ khỏe mạnh, trừ... trí khôn. Thì họ điên mà. Nhưng dưới sự điều hành của anh Phước, chị Hạt, tên 2 vợ chồng tôi nói trên, thì họ lại rất ngoan, rất khôn. Nhìn chị Hạt nhỏ bé đứng lẫn giữa họ, nói gì họ nghe nấy mới thấy cái sức mạnh của tình thương, vâng, chính xác là tình thương đã cảm hóa họ.

Thường con đường đến với gia đình anh Phước chị Hạt là thế này: Trong nhà có một ông/ bà điên, cả nhà dồn vào chữa chạy, tứ tung khắp nơi... đến lúc kiệt quệ, chịu hết nổi... thì nhớ tới, hoặc nghe ai mách, đến "trại điên Phước Hạt", thế là dong đến. Rồi về, đa phần là đến đây là hết trách nhiệm, còn lại thì thi thoảng đến thăm.

Phước Hạt là cặp vợ chồng nghèo, sống ở ngoại ô Pleiku, nhà tít dưới thung lũng, có con đường rất lầy lội mùa mưa và bụi mù mùa khô. Một hôm Phước đi chở đá, có cái xe chở hàng kiếm sống, thấy anh chàng điên cứ cà rà không chịu đi. Thì về nhà tao nhé. Thế là chở về trước sự thất kinh của vợ và các con. Rồi cứ thế... nhân lên, như bây giờ.

Cũng chả hiểu sao mà ngay thành phố, lại có cái chỗ kỳ lạ này tồn tại mà hầu như không thấy cơ quan nhà nước nào xắn tay vào, phó mặc toàn bộ cho vợ chồng nhà Phước Hạt, mà họ, nhìn là thấy ngay cũng lam lũ, cũng chả hơn anh em điên đang ở trong "trại" kia là bao nhiêu.

Tất nhiên thì ai đã vào, tiếp xúc, nói chuyện với vợ chồng Phước Hạt, khi về đều trĩu nặng những tâm tư. Thế là ai giúp được gì thì giúp, dẫu biết những gì mình giúp chỉ như muối bỏ bể, như hạt cát giữa đại dương.

Năm ngoái một số anh em ở Đà Nẵng đã lên đây giúp được hơn trăm triệu, mua gạo cả năm cho "trại điên". Một số bạn bè tôi cũng nhờ tôi giúp một ít cho trại sau khi đọc thông tin tôi viết trên báo và trên... facebook.

Năm nay, cuối năm dương lịch, anh em chúng tôi lại phát động một cuộc quyên góp để làm mấy việc: mua gạo cho 150 người đủ ăn trong một năm, làm thêm toilet chứ từng ấy con người mà cái toilet cũ, có dọn hàng ngày cũng không xuể, nới thêm một ngôi nhà vì từ mấy chục người nay lên chừng ấy và nhiều khả năng sẽ còn tăng. Nếu còn dư thì làm con đường xuống trại.

Và mới thấy người tốt trong xã hội còn rất nhiều. Chỉ sau 2 ngày thông báo, trên facebook thôi, đã có 180 triệu gửi về, từ nhiều con đường, nhiều địa chỉ, trên cả nước và cả nước ngoài.

Nên tôi ngồi đợi tiền vào tài khoản là thế.

Rất nhiều người không đề tên tuổi địa chỉ gì cả, không là không, cương quyết không. Có bạn chạy ra ngân hàng đưa tiền mặt để chuyển vì... vợ chưa dạy thao tác thẻ. Có người không quen biết, có người không giàu nhưng cũng vẫn "có chút xíu thăm người anh em". Thực ra tôi cũng chỉ là một nhánh của việc này, ở Pleiku, chứ một mạnh thường quân ở Đà Nẵng, tổ chức kỷ niệm ngày cưới, được bạn bè tặng tiền (như cưới lần đầu) và đã dành toàn bộ số tiền ấy làm từ thiện, trong đó cho "trại điên" là bốn mươi triệu. Sau đó anh này lại cũng thông qua facebook của mình, kêu gọi quyên góp thêm, và chỉ sau hai ngày đã gần 200 triệu.

Có một cô chủ doanh nghiệp, rất xinh và diện, hay đăng ảnh rất đài các trên facebook, nhưng không ai biết rằng, cô ấy là người hàng tháng mang gạo xuống cho người điên, nấu cơm bún phở cháo lòng mang xuống, mua thuốc, nước ngọt xuống. Mà toàn dậy từ 4h sáng lên chợ mua tận gốc cho rẻ, rồi về te tái làm, xù lông xù cánh như một mẹ gà chỉ huy nhân viên cùng làm. Xuống trại lại còng lưng múc hàng trăm tô cháo/ bún như thê, anh em điên nhiều người gọi chị là... người yêu.

Để gió cuốn đi - 1

Một góc trại điên Phước Hạt

Hàng ngày chúng ta hay chứng kiến rất nhiều việc xấu ngoài xã hội, từ ăn cắp vặt đến đánh nhau, từ nghiện hút đến xả rác bừa bãi, từ chen lấn nơi công cộng đến văng tục... Chưa hết, các đại án liên tục nóng rực lò của Tổng bí thư, từ Bộ trưởng tới Bí thư, từ Tướng công an tới Tướng quân đội... mà quên đi rằng, có một dòng chảy âm thầm của cái tốt, cái đẹp, cái nhân văn cái cao thượng vẫn liên tục chuyển động trong lòng dân tộc. Nó ăm ắp trong từng con người, chỉ chờ có điều kiện là phát lộ. Nó là những trái tim tới những trái tim, tấm lòng tới tấm lòng, không cần trung gian, bởi nhiều khi cái sự trung gian ấy nó cũng nảy sinh nhiều hệ lụy. Một số cán bộ có trách nhiệm khi được hỏi về cái "trại điên tự phát" của vợ chồng Phước Hạt ấy thường tỏ vẻ nghi ngờ, thậm chí không tin đấy là tình thương, còn hỏi lại làm để làm gì, tại sao lại làm?

Chưa cần nhiều, chỉ cần vào cái lớp học mẫu giáo bán trú thôi, chúng ta sẽ thấy cái mùi đông người nó như thế nào, thế mà ở đây hơn trăm con người. Ai đặt chân vào mới thấy, nếu không vì lịch sự sẽ phải bịt mũi ngay. Họ đầy đủ thể chất của một người bình thường, ở tập trung thế, có vệ sinh kỹ mấy vẫn có mùi đặc trưng của đông người, huống gì ở đây, sự vệ sinh rõ ràng là không thể như bình thường. Rồi có ông chồng nào dám để vợ như chị Hạt, hàng ngày tập trung số anh em này lại, chỉ huy họ tắm, xịt nước cho họ, cứ nồng nỗng thế. Tôi đã hỏi một đồng nghiệp, bảo cho vợ chú vào giúp một buổi được không? Cười rất... méo mó. Mà anh này rất thương người, cùng vào trao quà đấy.

Là chỉ ví dụ cái trước mắt thế, chứ còn trăm ngàn thứ xảy ra hàng ngày. Một số người có trách nhiệm chưa bước tới đây bao giờ nhưng phát biểu như đúng rồi. Trong khi rất nhiều người từ nhiều nơi trên đất nước đã tới đây, ít thì ổ mì, chai nước ngọt, nhiều thì thùng mì tôm, bao gạo, giúp trại. 

Trịnh Công Sơn lớn ở chỗ, ông nói đúng những điều mà ai cũng thấy nhưng không nói được hoặc không làm được. "Để gió cuốn đi", nhưng mãi mãi ở lại, thế thôi...

Văn Công Hùng

Tin đọc nhiều

Món 100... và cái Tết thanh bình Cái nghị định 100 ấy, nó không chỉ hạn chế tai nạn giao...
Tết là điều tuyệt vời nhất con ơi! Con biết không? Tết giúp ta nhận ra những thứ mình đang có...
Áp lực điểm số Ngày đi học, kiến thức được tôi thu nạp cứ như một đứa trẻ...
Ai đã khoác cái nhìn hằn học cho Tết? Từ đơn thuần hưởng thụ, bây giờ phải gánh những trọng trách...