Tháng 09, 2018
Thứ ba
Thứ Tư, ngày 08/10/2014 09:48 AM (GMT+7)

Giấc mơ ốc vít

Bộ trưởng Bộ Công Thương nước ta vừa hân hoan thông báo: Việt Nam đã sản xuất được ốc vít. Bộ trưởng nói thế là bởi trước đó có ông tổng giám đốc người Hàn Quốc nói: Việt Nam chưa sản xuất được ốc vít cho điện thoại Sam Sung.

Mấy ngày nay báo chí đang đưa tin một ông giám đốc trung tâm kỹ thuật địa chính tỉnh Gia Lai dùng bằng giả đi làm, chính xác là chưa có bằng cấp 3, dùng một tờ chứng nhận giả rồi đi học đại học tại chức, rồi làm chánh văn phòng sở, rồi sang làm giám đốc trung tâm địa chính, một trung tâm đòi hỏi chuyên môn sâu.

Thực ra nghĩ cho cùng, ông này cũng không… có lỗi. Có thể năng lực của ông ấy làm được như thế, nhưng vì người ta cứ bắt phải có bằng, coi bằng như một cái phao để bơi vào đời, mà đã trót không có nên phải… liều và giờ thì bị phát hiện.

Giấc mơ ốc vít - 1

Bộ trưởng Bộ Công Thương khẳng định, Việt Nam đã sản xuất được ốc vít.

Tôi về quê, thấy rất nhiều cử nhân thất nghiệp vạ vật ở làng. Tội nghiệp, bố mẹ nghèo, lấy con đường cho con học chữ để thoát nghèo. Bóp bụng bóp lưng vay nợ các loại để nuôi con học đại học, dù nhiều ông bố bà mẹ không biết con học cái gì. Học xong về nhà... ngồi, nằm các kiểu. Nhiều nhà nghe xui bậy, lại tiếp tục gom góp vay mượn để chạy việc cho con, đa phần là bị lừa.

Thấy tôi về, nhiều người đến nhờ tư vấn hoặc nhờ xin việc. Nói thật là tôi ứa nước mắt. Dân khổ quá và lại thiếu thông tin, các cháu thì lại càng chả biết gì, thế là giờ cứ cầm tấm bằng mà phơ phất. Tôi chỉ khuyên một điều duy nhất: nếu có bà con anh em ở thành phố thì hãy đổ bộ lên, từ đấy mới có cơ hội kiếm việc, chứ ở làng cả đời cũng chả có việc đâu. Và đừng nghe bọn mồi chài nó lừa. Hãy từ bỏ ngay ý định tốt đẹp là được làm đúng ngành nghề đào tạo, mà có việc gì hãy nhận làm ngay, lấy đấy làm bàn đạp để vào đời...

Nhưng cũng phải cảnh cáo các trường đại học mở lấy được, không chịu tư vấn cụ thể, vơ bèo vạt tép, dăm bảy điểm cũng tìm cách tuyển con người ta vào học để thu đủ sở hụi, rồi cấp cho cái bằng, rồi bỏ mặc. Ở thành phố còn đỡ, ở nông thôn, học hết bao nhiêu lúa gạo của bố mẹ xong mang cái bằng về đòi bố mẹ mấy trăm triệu nữa để xin việc. Còn bố mẹ cứ ngỡ vài trăm triệu là xin được việc thật, cứ hỏi tôi: có chỗ nào nhận thì chỉ giúp. Hỏi tiền đâu, có chưa, bảo có đâu, nhưng cần thì sẽ chạy, bán bò, vay ngân hàng, huy động anh em, cần thì bán... nhà. Chả lẽ lại khóc, mà giải thích thì chả ai nghe, lại bảo không nhiệt tình. Ví dụ cụ thể là một cô bé tốt nghiệp đại học chuyên ngành... giáo dục công dân, hỏi tôi giờ chạy việc ở đâu. Tôi mà biết tiếng Mán thì cũng khóc thật. Và thú thật là cũng không biết cái trường nào đào tạo chuyên ngành này. Lại có đứa tốt nghiệp văn hóa học, giờ cũng hỏi: như cháu xin việc ở đâu?

Tổng biên tập một tờ báo sáng nay điện cho tôi kể, định tuyển mấy đứa sinh viên văn khoa về báo, hỏi biết Mạc Ngôn ở đâu không, nó bảo không biết? Hỏi thế biết ai, bảo biết Nguyễn Minh Châu với “Mảnh trăng cuối rừng”. Tổng biên tập hỏi tiếp, Nguyễn Minh Châu giờ đâu rồi, lại ngơ ngác: không biết. Hỏi đọc “Mảnh trăng cuối rừng” ở đâu, bảo đọc ở sách giáo khoa! Rồi cô này kết luận, chỉ mong cho bọn sinh viên giờ ra trường biết sử dụng Ét xeo (Excel) anh ạ. Lại nhớ loạt bài điều tra trên một tờ báo: bác sĩ ra trường về bệnh viện công tác rồi mà không biết ruột thừa nằm ở chỗ nào?

Bộ trưởng Bộ Công Thương nước ta vừa hân hoan thông báo: Việt Nam đã sản xuất được ốc vít. Nhưng có đưa được nó vào dây chuyền của Sam Sung không lại là việc khác. Bộ trưởng nói thế là bởi trước đó có ông tổng giám đốc người Hàn Quốc nói: Việt Nam chưa sản xuất được ốc vít cho điện thoại Sam Sung. Nghe bộ trưởng nói thì cũng mừng, nhưng sản xuất mà chưa biết có dùng được không thì sự mừng chỉ còn một nửa.

Lại phải liên quan đến đào tạo. Lại phải trông chờ một lứa sinh viên tài năng ra trường, để không chỉ sản xuất được ốc vít, mà còn hơn thế nữa.
Nhưng với kiểu đào tạo như hiện nay, nhất là hệ cử tuyển, tại chức, mở, chuyên tu, từ xa, mà nói thật, kể cả chính quy đi nữa… học chỉ để lấy bằng, thì liệu giấc mơ ốc vít biết đến bao giờ mới trở thành hiện thực?

Văn Công Hùng

Tin đọc nhiều

Ai cũng... tròn vai tại sao phải cấm? Để cấp phép và tổ chức các cuộc nhạc khủng như thế, người ta...
Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người Trong mỗi trái tim thi sĩ đều thường trực một tình yêu Tổ...
Làm sao để nắm tay nhau đến hết cuộc đời? Cuộc đời không phải là những năm tháng chúng ta đã sống cùng...