Tháng 04, 2019
Thứ ba
Thứ Sáu, ngày 26/07/2019 10:05 AM (GMT+7)

Hoa sữa thôi rơi...

Mấy hôm trước, một tờ báo đưa tin "nắng vỡ đầu trên con đường hàng trăm cây hoa sữa bị chặt". Chặt kiểu gì mà đồng loạt khiến dân tình la làng như thế thì cũng... quyết tâm lắm.

Không biết từ khi nào, hoa sữa gắn với Hà Nội, trở thành niềm tự hào Hà Nội, bản sắc Hà Nội, hương vị Hà Nội, thậm chí cả hào hoa Hà Nội.    

Sau mới té ra, nó là thứ cây ngoại nhập, và nổi lên từ bài hát cùng tên của nhạc sĩ Hồng Đăng. Bài hát bồi hồi, nức nở về hoa sữa, về tình yêu dưới vòm hoa sữa. Và thực ra, cả bài hát da diết ấy chỉ có một lần nhạc sĩ Hồng Đăng nhắc tới hoa sữa. "Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm", nhưng nó lại được cái câu tiếp theo là "có lẽ nào anh lại quên em" làm cho điên đảo. Hoa sữa trở thành biểu tượng của cái đẹp, của sự thanh cao, của tinh tế, tinh túy, tinh khôi, tinh vi... các loại. Ôi tình yêu, có món hoa sữa vào nó mới thơ mộng làm sao... Rồi chả hiểu sao ông nhạc sĩ Trương Quý Hải lại phổ bài thơ về hoa sữa cũng rất hay, có câu "hoa sữa thôi rơi". Và, nó bắt đầu thôi rơi thật.    

Hoa sữa thôi rơi... - 1

Từ một loài hoa biểu tượng cho tình yêu, cho cái đẹp, hoa sữa đã trở thành nỗi ám ảnh.

Đầu tiên là một loạt tỉnh, thành phố, vì quá yêu bài hát "hoa sữa" của nhạc sĩ Hồng Đăng mà... tha lôi hoa sữa về quê mình trồng. Thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình là địa phương đầu tiên công khai... sai lầm bằng việc quyết định cưa bỏ hàng loạt cây hoa sữa trên đường phố. Đồng Hới được mệnh danh là thành phố hoa hồng, ngay khi thấy hoa sữa trong thi ca hay quá bèn mang hoa sữa về.

Đến khi nở hoa, cả thành phố ngập ngụa hoa sữa. Té ra nó như thế này, không khí Hà Nội nó khác, lãng đãng thu khi hoa sữa nở, thêm nữa, hoa sữa Hà Nội nó cao lắm rồi, nên đa phần vị nồng nặc nó bay lên, hương dịu dàng thoang thoảng nó võng nhẹ xuống, nên mùi nó dễ chịu. Còn Đồng Hới, nắng lửa thế, gió Lào thế... thêm hoa sữa mới trồng, cây ngang cửa sổ tầng 2 là ra hoa, nó hắt vào con người tất cả những gì dồn ứ của nắng, lửa, mùi (nặng), nên dân la làng là phải.

Sau Đồng Hới, nhiều thành phố "yêu hoa sữa" khác, nhất là ở phía Nam, cũng loại bỏ hoa sữa trong quy hoạch cây xanh thành phố của mình, dù nhiều nơi hoa cũng đã nở tưng bừng, cũng kịp đã có thơ và bài hát về nó, gắn với địa phương ấy, tất nhiên. Của đáng tội, không thể trách ông nhạc sĩ, cũng không thể trách mùi hương hoa sữa nồng nặc mà cái đáng trách là tâm lý dập khuôn, bắt chước một cách vô minh. Tỉnh tỉnh trồng, miền miền trồng, trồng ngẫu hứng, trồng vô tội vạ, không nghiên cứu, thử nghiệm, tính toán gì sất.

Tôi lan man thế bởi mới nghe 2 tin về Hà Nội và hoa sữa. Như đã nói, Hà Nội là "cái nôi" của hoa sữa ở Việt Nam, thế mà mấy hôm trước, một tờ báo đưa tin "nắng vỡ đầu trên con đường hàng trăm cây hoa sữa bị chặt". Chặt kiểu gì mà đồng loạt khiến dân tình la làng như thế thì cũng... quyết tâm lắm. Thôi thì có thể Hà Nội cũng đã... thức tỉnh với hoa sữa, nên họ chủ động chặt bỏ, để trồng vào cây gì đấy thần thánh hơn, biết đâu lại có những bài hát hay về nó để cả nước say sưa hát như từng hát về hoa sữa. 

Nhưng cái tin thứ 2 mới "nồng nàn" hơn, ấy là Hà Nội "điều" số cây hoa sữa này lên khu bãi rác Nam Sơn, mục đích là để... khử mùi. Rất nhiều người đã ồ lên cười khi nghe tin này. Có người hài hước còn ví việc này giống như anh thối chân ở với nàng... hôi nách.  

Tôi thì chưa thử thưởng thức 2 cái mùi này mà nó trộn với nhau thì sẽ như thế nào, nhưng kể cả nếu có khử được mùi bãi rác thật thì, cái biểu tượng hoa sữa một thời nó có còn rạo rực bâng khuâng, thăng hoa, lãng đãng, mơ hồ thi vị nữa không? Tình yêu dưới vòm hoa sữa nó có còn đắm đuối nữa không, những nụ hôn có còn xao xác, nỗi nhớ có còn day dứt, lâng lâng? 

Chỉ nghĩ tới mà đã... xót xa. Thảo nào mà "hoa sữa thôi rơi". Ai đấy nói nghệ thuật có chức năng tiên tri, tài thật?

Văn Công Hùng

Tin đọc nhiều

Giấc mơ của người trẻ Trong khi Ajay lo lắng việc người trẻ ở đất nước cậu đang...
Khiêu dâm thế nào thì phạt? Khái niệm pháp luật không có hoặc có mà bị mù mờ thì làm sao...
Thế nào là báo lá cải? Chức năng cao nhất của báo chí dù "tà" hay "chính" vẫn là cung...
Tháng Bảy - Nước mắt người ở lại Các thiên thần xấu số đã ra đi ngay trong cái mùa mà cả...