Tháng 12, 2016
Chủ nhật
Thứ Bảy, ngày 02/02/2013 07:52 AM (GMT+7)

“Tôi yêu Đảng, kính yêu Bác như gia đình mình”

Đầu ngày hôm nay, 3/2, một độc giả là cựu học sinh trường Trỗi (trường học dành cho con em cán bộ miền Nam tại miền Bắc trong thời kỳ đất nước bị chia cắt) gửi đến Khampha.vn bài viết này. Đó là một bài thu hoạch về cuộc vận động “Học tập và làm theo gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Bài viết gây xúc động mạnh bởi tác giả đã không “cứ lên mạng tìm đại một bài, copy rồi sửa chút đỉnh, nộp cho đủ chỉ tiêu” mà viết từ khởi nguồn hiểu biết và tình yêu đối với người cha “Việt Cộng nằm vùng”, với mẹ là “Vợ Việt Cộng”.

Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc bài viết đã được tòa soạn lược trích cho phù hợp với dung lượng của một bài đăng báo.

...Tôi sinh ra ở bên kia chiến tuyến. Ông nội tôi mất khi cha tôi mới lên 3 tuổi, bà nội ở vậy thờ chồng, nuôi con một mình nên gia cảnh khó khăn dần... Bà nội tôi không đủ sức nuôi cha tôi đi học xa để có thể đỗ đạt cao, cha tôi chí ham học hành, nhưng hoàn cảnh không cho phép, 15 tuổi phải vừa dạy học vừa tự học, khi những người tri thức gặp nhau trong hoàn cảnh đó, họ đã cùng đồng chí hướng và quyết tâm làm cách mạng.

Mười sáu tuổi, cha tôi tham gia cách mạng và mười tám tuổi ông vào Đảng Cộng sản Đông Dương. Ông đam mê làm cách mạng, đam mê những ý tưởng giải phóng dân tộc của Bác Hồ Chí Minh. Chẳng bao lâu cha tôi bị Pháp bắt tù trước nỗi thảng thốt khổ đau của người mẹ và hàng chục cặp mắt ngây thơ ngơ ngác của lũ học trò làng. Cha tôi tiếp tục sự nghiệp của mình trong tù, và ông được tự do khi Nhật đảo chính Pháp. Rồi ông để mẹ già ở lại, tiếp tục theo đuổi niềm tin trên con đường chông gai của mình. Mẹ tôi vượt qua sự cản trở của gia đình, đến với cha tôi khi người tham gia cách mạng và ở tù, bà đợi chờ và sát cánh cùng chồng trên con đường gian khó. Họ yêu nhau trong hoạn nạn, cưới nhau trong khó khăn. Địch lùng bắt ráo riết. Cha tôi lại phải để vợ con lại cho mẹ, hoạt động thoát ly. Ba chị em chúng tôi ra đời từ những cuộc gặp gỡ đầy gian truân của cha và mẹ.

Khi mẹ có chửa tôi, để tránh dị nghị, nghi ngờ của những lực lượng “chống Cộng”, hễ thấy bóng ai đi ngang ngõ là bà nội tôi lấy bẹ chuối đập sạt xuống chõng tre, hét to “con tao đi khỏi, mi đi với thằng nào cho to bụng ra?...”. Rồi cũng đến cái ngày tôi được sinh ra, đó là một ngày đầy ký ức: Mẹ thường bới cơm cho cán bộ cách mạng nằm vùng, đêm chuyển dạ, bà không đi được. Cán bộ đành phải tự mình lên khỏi hầm đi lấy thức ăn. Đêm ấy, thám báo rình bắt được ông Lê Diệu, họ hành xử bằng cách lấy đòn xóc (giống như đòn gánh nhưng nhọn 2 đầu để xóc vào 2 bó lúa gánh cho dễ) đâm vào thân thể ông đến nát, rồi treo lên hàng rào ngoài làng, để mọi người xem như một lời cảnh báo cho ai dám làm cách mạng! Như vậy ngày tôi sinh, cũng là ngày một nghĩa sỹ vĩnh biệt.

Xã gọi bà nội và mẹ tôi bồng tôi lên, họ nhìn mặt và nói: “Mặt này là mặt thằng Kim chớ mặt ai nữa mà cứ giả đò kêu chửa hoang?”. Rồi vì mẹ tôi mới sinh nên họ cho về, nhưng giam bà nội tôi lại để ngày ngày khảo tra. Mẹ tôi kể: khi về, hỏi họ có làm gì không, bà nội nói không, nhưng bà khẽ rên và nằm sấp. Mẹ tôi giở lưng áo ra, thấy da dẻ bị rách nát tím bầm! Họ trị tội chứa chấp Việt Cộng của bà, tức là đứa con trai duy nhất của bà! Chưa hết, họ tập trung hết người trong thôn xã lại, bắt ngồi cả ngày ngoài nắng để tập huấn, chờ cho đến khi nào họ khai nhận có chứa chấp Việt Cộng thì thôi, vì chứng tỏ cha tôi đã về nhưng không ai chịu khai báo! Tuy vậy, không ai chịu nói gì.

“Tôi yêu Đảng, kính yêu Bác như gia đình mình” - 1

Sáng 30/1, Đảng ủy Khối Dân - Chính - Đảng TPHCM tổ chức lễ kỷ niệm 83 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930-3/2/2013) và trao tặng Huy hiệu Đảng. Trong ảnh: Phó Bí thư Thành ủy TP.HCM Nguyễn Thị Thu Hà trao tặng huy hiệu Đảng cho các đảng viên. (Nguồn: VOH)

Thấy dân làng ngày ngày bị phơi nắng, chịu không nổi, mẹ bồng tôi đang đỏ hỏn đứng lên nói: “Thưa xã, tôi công nhận đứa con này là con của chồng tôi, nhưng đó là kết quả của một buổi đi rừng lấy củi, tình cờ vợ chồng gặp nhau trong rừng. Tôi làm tôi chịu, không liên quan gì đến bà con, đề nghị xã thả cho bà con về, và nhân đây cũng nhờ xã bắt giùm cho được chồng tôi về với, chứ tôi cứ sống vắng chồng mãi thế này cũng cực lắm!”. (Câu chuyện này nhiều người bạn trong trường được cùng nghe bà Én, một người trong làng kể, khi đưa đám tang mẹ tôi về quê nội).

Và cũng do vậy, thông thường thời ấy ít ai nhớ ngày sinh của con, nhưng mẹ tôi không bao giờ quên ngày 21 tháng Tư âm lịch (thực ra đó là ngày 30 tháng 5 trong lịch dương).

Lớn lên tôi không hề gặp cha, nhưng tuổi thơ tôi không thấy thiếu vắng cha, bởi vì bà, mẹ trong nhà và bà con cô bác trong gia đình cũng như làng xóm luôn nhắc đến cha với sự thì thầm bí mật nhưng đầy thương yêu và ngưỡng mộ! Cuối những năm năm mươi, sau mấy năm được cử đi hoạt động ở Thái Bình trở về, cha tôi càng trở nên nổi tiếng trong vùng, vì vậy lực lượng đối lập đã treo giải rất cao cho ai có thể bắt được ông! Vì vậy đêm đêm nhà tôi bị rình rập, vách sau nhà tôi nhẵn thín vì luôn có người dựa lưng ngồi!

Năm 6 tuổi, tôi đến trường, trường xã tôi không nhận vì sợ liên lụy con của Việt Cộng nguy hiểm! (Anh tôi thì vẫn học trường xã, họ không đuổi vì anh học giỏi quá, họ tiếc). Mẹ tôi phải gửi tôi sang học ở trường một xã khác! Tôi đi học, thấy thầy cô và bài vở luôn phải nói xấu Việt Cộng, nói xấu Hồ Chí Minh, nhưng thâm tâm thơ bé của tôi thầm biết đó là những người kính yêu và đáng trân trọng, vì trong đó có người cha dấu yêu đáng kiêu hãnh của tôi. Qua dư luận gia đình, từ việc nói đến cha tôi, hình ảnh của một người đặc biệt, len lỏi đến với tôi qua nhiều lời kể: Cụ Hồ Chí Minh!

Trong khi các bạn ở miền Bắc được thoải mái ca hát ngợi ca Bác Hồ, còn Bác đến với tôi khó khăn và thần diệu như vậy đó!

Rồi những ngày cực kỳ khó khăn của cách mạng cuối thập kỷ 50, đầu 60, cũng là những ngày gian khổ của gia đình. Chị tôi ra Bắc học, cứu bạn, mình chết, bạn sống. Anh tôi bị bệnh nan y nhà không có tiền đưa đi bệnh viện nên mất. Bà nội tôi chịu không nổi chuyện mất cháu, mất theo luôn. Ba tôi đành phải đưa mẹ con tôi lên rừng. Lên đến nơi, sợ tôi thất học, ba phải đích thân dạy tôi học, trong khi ông vô cùng bận rộn với chức trách của một quyền Bí thư Tỉnh ủy (tỉnh Quảng Trị). Một trong những bài học đầu tiên của ông dạy tôi là đặt cho tôi những câu hỏi để tôi viết luận: Vì sao con lên đây? Bác Hồ là ai?...

Như vậy, chính cha đã là người đầu tiên chính thức dạy cho tôi về Bác Hồ, về ý nghĩa của cuộc cách mạng khi tôi mới chỉ vừa 7 tuổi, nhưng với cách nói độc đáo của mình, ông đã làm cho tôi hiểu, khẳng định sự tin yêu mà tôi hằng có trong tuổi thơ. Bằng lời nói, cha vẽ ra cho tôi một hình ảnh Bác Hồ tuyệt đẹp kể cả hình hài và tư chất. Thậm chí cha còn viết ra vở để cho tôi học thuộc! Như vậy bài học về Bác Hồ tôi đã có từ tuổi thơ chứ không phải đến hôm nay chờ một vài buổi học trên hội trường đông đúc và cứng nhắc. Những con người xung quanh tôi trong gian khó, cái chết rình rập kề bên mà cứ tin yêu Bác và Cách mạng như vậy, đã hình thành cho tuổi thơ tôi một nỗi niềm yêu kính Bác vô cùng!

Rồi cha mẹ tôi gửi tôi ra Bắc để học hành. Tôi được đưa vào trường Học sinh Miền Nam. Mỗi ngày học của chúng tôi dường như đều có bàn tay chăm sóc của Bác: “thầy cô má” đã thay mặt Đảng Bác nuôi dạy chúng tôi, thầy cô chúng tôi hy sinh gia đình, theo học sinh từng ngày từng đêm, nuôi dạy chúng tôi như làm theo thiên chức của cha mẹ (chứ không phải nhiệm vụ ngày ngày đem sách vở đến trường dạy dỗ), nên tuyệt nhiên chỉ có dạy chúng tôi rằng phải học tốt, phải sống tốt để nên người xây dựng đất nước. Chúng tôi thuộc lòng và ngày ngày làm theo 5 điều Bác Hồ dạy! Như vậy, mười năm trên ghế nhà trường, cũng là mười năm chúng tôi học để làm theo tấm gương của Bác từ bài học của thầy cô và từ chính cuộc sống gương mẫu của thầy cô!

Tôi chỉ tâm sự như những lời tâm sự, tôi không viết thu hoạch, nên những mỹ từ như nhận thức, thực hiện dân chủ, chống thói ba hoa, chống quan liêu… hoàn toàn xa lạ với tôi. Đã là con người, gen di truyền rất đa dạng, tạo nên mỗi tính cách và cuộc sống vô vàn khác biệt và muôn sắc. Ai tài giỏi gì học theo ai trong kiếp tìm kiếm cơm ăn áo mặc để sống còn này. Nhưng thật tuyệt vời khi có một con người thực thể, không xa vời như đức Chúa hay Phật lành, nêu tấm gương sống như thế nào cho có ý nghĩa cho mọi người soi rọi. Con người sẽ có niềm tin hơn cho cuộc sống khi vẫn còn đích để vươn lên! Cũng như thế, chẳng ai hoàn hảo hơn ai, nhưng cách sống bình dị và sự hy sinh của Người làm người ta tin tưởng rằng mình cần sống tốt như thế, mặc dù sự kiệt xuất của Người, tài tiên đoán và quyết đoán của Người như một vị thánh sống, người đời khó theo nổi!

Đầu tháng 9 năm nay, thể theo nguyện vọng của cha tôi, tôi đưa cha đến thăm bến nhà Rồng tại thành phố Hồ Chí Minh. Nước mắt cha tôi chảy dài dọc những ảnh hình người còn đọng lại đâu đó. Suốt đời cha tôi là một học trò trung thành của Bác, không chỉ trong sự nghiệp cách mạng mà cả trong đạo đức sống ngày ngày. Cha tôi như một tấm gương trung gian cho tôi luôn đặt niềm tin với Đảng, với Bác. Bởi vậy cách đây gần 20 năm, trong bài thu hoạch đối tượng Đảng (bài của tôi được chấm điểm 10 duy nhất của lớp đối tượng của Đại học Huế và được đọc làm bài mẫu trước toàn trường), tôi đã viết: Còn một ngày tôi còn yêu gia đình tôi, cha mẹ tôi, thì tôi còn yêu Đảng, kính yêu Bác....

Quế MF

Tin đọc nhiều

Con cua trong hộp Phương Tây ngày càng hướng đến việc phổ biến tư duy “think...
Bạn có tin vào số phận không? Một nghiên cứu cho thấy những người tin vào may mắn có nhiều...
Sự vô thức của đám đông Đám đông bị chính những tình cảm mãnh liệt của họ kích thích...
Tiền bạc đâm toạc lương tâm Nước mắm sản xuất theo phương thức truyền thống, có độ đạm...